Trang thơ Nguyễn Ngọc Hạnh


Hội ngộ Văn chương giới thiệu thơ Nguyễn Ngọc Hạnh

Posted in Những bài viết về thơ Nguyễn Ngọc Hạnh bởi nguyenngochanh on Tháng Bảy 15, 2007

post by vanchuong @ 14 July, 2007 16:52

ngngochanhcd1.jpg

HNVC: Nguyễn Ngọc Hạnh là nhà báo làm thơ, nhưng thơ anh lại rất xa nghề báo. Anh lặng lẽ chiêm nghiệm về mình, về những con người quanh mình với một giọng thơ trầm lắng, đầy thương cảm. Và có lúc anh đã không kìm được lòng thương cảm chính mình: “Người ơi, tôi cúi hôn mình trên sông”. Nếu người lướt mạng chịu khó dừng lại trên những bài thơ mạng, và quên đi những mời mọc phủ dụ ồn ào của đám đông, bạn sẽ có thể mềm lòng cùng lặng lẽ…

VỀ QUÊ

Không còn rét ngọt mưa trong Ngày xưa biết có chờ mong bây giờ  Qua sông ngồì nhớ con đò  Nhớ hòang hôn lẫn câu thơ ban chiều

Không còn ấp úng lời yêu Mình tôi ngồi nhớ bao điều xa xôi  Nhìn dòng sông nước cuốn trôi  Thời gian chảy mãi về nơi vô cùng

Con đò năm ấy còn không? Mà sao bến cũ vẫn trông theo người Bây giờ tôi với mình tôi Dọc bờ sông nắng bên đồi mong manh

Không còn thì thôi xin đành Người ơi, tôi cúi hôn mình trên sông.

HẠNH PHÚC LẶNG LẼ

Đã lâu, người đàn bà sống lặng lẽ trong ngôi nhà hạnh phúc chật chội của mình. Lặng lẽ cam chịu như là số phận.

Từng đêm vầng trăng ngoài ô cửa nhỏ kia không sẻ chia hết những u hoài trong đôi mắt thiếu phụ. Có điều gì thẳm sâu, ẩn ức, nuối tiếc khôn nguôi. Tâm hồn thì ngào ngạt hương thơm, bồng bềnh nắng thu, nhỏ nhẹ tiếng dương cầm. Mà đơn lẻ một mình giữa bốn bề hoang vắng, thiếu tri âm. Lặng lẽ vui rồi lâu ngày lại buồn. Lặng lẽ quên, lâu ngày vẫn nhớ. Lặng lẽ làm hết mọi điều để lấp đầy nỗi trống vắng mà sao vầng trăng cứ đi ngang qua ô cửa lạnh lùng. Ít ai biết bên ngoài sự tĩnh lặng là nỗi lòng của những ngọn sóng, của những cơn khát xô bờ. Biển thì mênh mông, đất trời cao rộng. Khát vọng những cánh buồm. Lặng lẽ đêm hoang vu. Lặng lẽ ngày mong đợi. Một mình.

Ít ai biết người đàn bà luôn nhớ về những hoài niệm, một thời đã xa với bao ký ức tuổi thơ như một giấc mơ đẹp để quên đi nỗi bơ vơ lặng thầm ẩn sâu trong lòng. Cứ tưởng rồi thời gian sẽ qua, sự bù trừ ở đời sẽ lấp dần những trống vắng. Mà điều ấy lại không giản đơn như vậy.Cuộc đời này đã bày ra những bi kịch, và so le của những số phận đều có ý nghĩa của nó. Có người đàn bà hạnh phúc nào không qua khổ hạnh. Cái đẹp thường không đi cùng với sự suôn sẻ.  Có phải vì thế mà sự cam chịu lâu ngày trở nên đức hạnh? Khi tất cả đi qua, dọc bờ sông phải xói mòn để giữ gìn vẻ đẹp của dòng sông.

Mất mát là để tồn tại theo cách của mình, để được là mình. Ít ai hiểu nỗi lòng ấy.  Cả người đàn ông mà em mong đợi cũng không thể hiểu hết bên trong cái vỏ lung linh ấm áp kia có chứa nổi tâm hồn mình? Hay cũng như em, hạnh phúc đều là những tạm bợ giữa cõi đời này. Lấy cái dịu ngọt mơ hồ mà nâng niu ; lấy cái cảm thấy mà tô thành tranh vẽ. Có khi tôi đã vẽ cả những bất hạnh trở thành niềm vui mà mình không hay biết. Cũng lẽ thường thôi, có bao nhiêu người đến cuối cuộc đời vẫn chưa nhận ra nổi chân dung hạnh phúc riêng mình.

Cuộc đời dễ gì có sự hoàn thiện. Hạnh phúc cho những ai đi tìm cho ra một nửa của mình. Một nửa thế giới. Âm dương. Ánh trăng. Mặt trời. Trái đẩt. Tôi tin vào một nửa của kiếp trước, và một nửa của kiếp sau. Tin vào cái đẹp.

Lặng lẽ nhận ra mình, nhận ra một nửa của mình như là một bù đắp cho bất hạnh. Không biết rồi tâm hồn tôi có chật chội như căn nhà hạnh phúc của em không? Hay cũng như vầng trăng kia dửng dưng đi qua ô cửa lạnh lùng.

KAZIK

Ông ngồi lặng yên không nói gì Mờ sương Mỹ Sơn trời khuya dần buông Gió ru lời xưa cỏ cây điêu tàn

Tôi đâu có nói gì cùng Kazik Mà sao đền tháp cứ nhìn tôi Mà sao vũ nữ Chăm ngưng múa hát Thần Shiva níu thời gian trôi dạt

Ông chạm vào đá hồi sinh Những mất đi, sanh nở Dưới lớp rêu mờ tỏ Lấp lánh hơi ấm bàn tay Chămpa trong đó

Những đền tháp và những vụn nát Giữa thung lũng trần gian Như con tò vò chằm vá cần mẫn Nỗi niềm say mê tạo tác

Phải chi tôi đừng nói gì Vầng trăng kia sẽ trò chuyện cùng ông Cổ tháp kia sẽ lặng lẽ cùng ông Về những đổ vỡ trinh bạch Những vụn nát đền đài

Ông ngồi lặng yên không nói gì Nhìn vầng trăng trên tháp Tạc câu ca Chăm lên ngực Chạm vào điệu múa đất đai

Làm sao có thể kiệm lời Trước thần Shiva và tượng mất đầu Giữa hằng hà thiện ác.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s


%d bloggers like this: