Trang thơ Nguyễn Ngọc Hạnh


Khi chiếc cầu bắc qua sông

Posted in Tác phẩm báo chí bởi nguyennamtran on Tháng Tư 2, 2007

 

cau-song-han-dem.JPG                                                       Nguyễn Ngọc Hạnh   

                                                               

Thế là sắp qua rồi hình ảnh của những chuyến phà qua lại trên sông Hàn mỗi ngày. Ký ức của bao lớp nguời Đà Nẵng sẽ còn lưu lại mãi những kỷ niệm khó mờ phai; những vui buồn trăm năm từ bóng dáng con đò của một thành phố bên sông sẽ luôn là nỗi nhớ khôn nguôi của người Đà Nẵng.Khi chiếc cầu bắc ngang qua sông, sẽ có nhiều niềm vui mới và không ít nỗi nhớ về chuyến đò ngang nối hai bờ sông ấy. Niềm vui và mơ ước bao năm về sự ngăn cách giữa hai bờ phố nay đã tới rồi. Một bờ là sự lộng lẫy, sang trang của thiếu nữ đài các thành thị, bờ kia là cuộc sống lầm lũi an phận như một làng quê, phải gánh chịu như là số phận. Cách một con sông hẹp, mà bao sự chông chênh, khác biệt. Hai đời sống hai bờ con sông Hàn này lại khác nhau đến vậy? Nhiều người băn khoăn không hiểu vì sao thời trước lại dồn hết hai chiếc cầu về bờ
Nam của dòng sông, không nghĩ đến một cây cầu bắc ngang qua giữa trung tâm thành phố? Điều ấy đã có nhiều người, nhiều cách giải thích rồi, riêng tôi chiều nay đi dọc bờ sông, qua lại trên chuyến phà cuối cùng này để nghe thấy nỗi buồn man mác lấp lánh trên đôi mắt của người lái đò và hành khách trên sông. Làm sao mà không dấu được nỗi buồn khi phải chia tay với dòng sông bao nhiêu kỷ niệm. Những chuyến đò ngang sông Hàn rồi cũng trở thành ký ức vì một thành phố tương lai của thế kỷ mới. Và biết bao người trong những ngày tháng ba lịch sử này vừa mong chờ chiếc cầu bắc qua sông, họ vui không dấu được những tiếc nuối vì phải sắp xa rồi một kỷ niệm đẹp như đã gắn bó từ thời thơ ấu. Người lái phà càng luyến tiếc hơn ai hết. Tôi nhìn thấy trong mắt các anh ánh lên những nỗi buồn, bởi họ sắp chia tay với bến sông, chia tay những nắng sớm, mưa trưa của bao tà áo trắng tới trường, của những lam lủ, tảo tẩn trên vai người buôn gánh, xa rồi những bóng dáng quen biết tường tận qua sông mỗi ngày. Người lái phà nói với chúng tôi: “ Khó ai biết được tâm trạng của chúng tôi, anh ạ! Mấy mươi năm với sông nước, với bao tình cảm in đậm trong lòng, bỗng nhiên phải rời xa cai công việc mà nó tưởng như phải thấm vào máu thịt, lịm trong từng giấc ngủ của mình. Làm sao diễn tả đựoc với anh về niềm vui từng ngày từ khi khởi công xây dựng cây cầu qua sông Hàn đến nay, đặc biệt là khi cầu nối nhịp. Nhưng niềm vui lớn và nỗi buồn nhỏ của những lái đò hòa lẫn vào nhau tạo ra một thứ cảm giác vừa dịu êm vừa tiếc nuối điều gì!” . Nhắc mới nhớ, nhiều người ở đoạn Cầu Vồng, đường Lê Duẩn ngủ một đêm thức dậy, hàng loạt những ngôi nhà lâu nay bị lấp khuất bỗng dưng được giải  phóng đứng uy nghi với một mặt tiền loại nhất nhì thành phố. Giải tỏa Cầu Vồng đã mang lại cho người dân ở đây mỗi người một “ vé số độc đắc” như gặp trong mơ. Nghe nói, mỗi chiều người dân ở dãy phố này tề tựu với nhau để ăn mừng, nhưng khi nâng ly lên để xuống một hồi thì họ lại nhớ đến tuổi thơ mình với những đêm trăng sáng ngồi bên nhau trên lưng của Vồng. Nhớ lắm Vồng ơi! Còn nữa, bao nhiêu thế hệ sinh viên khi trở về truờng cũ làm sao không nuối tiếc những hàng cây một thời kỷ niệm trên đường Lê Duẩn. Con đường của bao mối tình học trò thơ mộng nhưng rồi cũng đi vào ký ức, bởi vì đấy là quy luật, sự dời đổi vì một hạnh phúc, vì một tuơng lai của đô thị hiện đại ở miền Trung. Cho nên cái cảm giác của nguời lái phà trong những ngày này cũng là dể hiểu và mãi mãi đó là cảm xúc có thật giữa được mất mát đời người. Mà có sự chọn lựa nào không phải mất mát đâu, đôi khi mỗi người đành phải hy sinh một ít vì mục tiêu cao cả của lợi ích cộng đồng. Khi chiếc cầu bắc ngang qua sông, cuộc sống của cư dân bên bờ Đông sẽ gần thêm hơn với nửa phố bờ Tây, khoảng cách ấy sẽ thu hẹp dần. Từ kinh tế, văn hóa và mới giao lưu cần thiết của nếp sống thành thị cũng từ đó mở rộng ra cho một Đà Nẵng tương lai ngang tầm với các thành phố lớn trong cả nước, để không còn hình ảnh đượm buồn trong câu hát ngày xưa: Đứng bên ni sông Hàn ngó bên tê sông Hàn thấy nước xanh tàu lá/ Đứng bên tê sông Hàn ngó bên ni sông Hàn thấy phố xá thênh thang… Người dân bờ Đông sẽ không còn thói quen khi đứng bên kia cây cầu mới chỉ sang bên này mà gọi là “qua Đà Nẵng” nữa. Tuy điều ấy còn phải chờ thời gian, nhưng chắc ai lại chẳng tin vào một ngày mai như thế. Một ngày mà biết bao thế hệ mong đợi, mong đợi từ lâu. Rồi mai đây, có người trở về ngồi bên bờ sông, nhìn hình ảnh chiếc cầu mới bắc ngang trong chiều với những tà áo trắng tung bay mà nhớ da diết thời qua sông đi học. Mỗi người quay về ký ức đò ngang một cách khác nhau để chiêm nghiệm và tìm lại bóng dáng mình qua bên sông. Và biết đâu chuyến phà cuối cùng qua sông Hàn sẽ là cái mốc cho mai sau về một Đà Nẵng mới. Trước và sau sự kiện lịch sử này, người ta hy vọng thành phố bên sông Hàn sẽ mở ra một chương mới về xu thế hội nhập và phát triển ngay trên chính vùng đât của quê huơng mình. Chuyện về chuyến phà và chiếc cầu bắc qua sông sẽ mãi lưu giữ trong tâm hồn người Đà Nẵng. Còn mấy hôm nữa là đến ngày cuối cùng của đò ngang, bao nhiêu tiếng đồng hồ nữa thì chiếc cầu sẽ nối hai bờ sông Hàn. Dọc bờ sông ấy đổ dồn ra đây nhiều hơn, có lẽ thời khắc ấy sắp đến rồi. Ai là người cuối cùng của chuyến phà lịch sử, khép lại một thời vàng son sứ mệnh của mình. Và những buớc chân đầu tiên nào đây sẽ đi qua cây cầu mới. Có thể bắt đầu ghi thêm một chi tiết mới vào sổ tay: Từ phố Bạch Đằng qua phố Sơn Trà chỉ bằng 1/20 trước đây tính theo đường bộ, còn về con đường hội nhập và phát triển cho cả một vùng dân cư rộng lớn của thành phố thân yêu có lẽ phải ghi vào mặt nước sông Hàn.

Tháng 3 /2000

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s


%d bloggers like this: