Trang thơ Nguyễn Ngọc Hạnh


Nhạc sĩ Trần Tiến ĐỘC HÀNH với TIẾNG CHIM QUÊ

Posted in Tác phẩm báo chí bởi nguyenngochanh on Tháng Ba 23, 2007

                                                                                                                                      Nguyễn Ngọc Hạnh    tiengchimque.jpg

Có một đêm nghe nhạc sĩ Trần Tiến hát, đúng hơn là tôi nghe anh độc hành với tiếng chim quê bằng tâm hồn của người nhạc sĩ hát rong hiện đại. Ôm đàn gõ nhịp với đời, từ năm 17 tuổi đã có Cô gái Sầm nưa xinh đẹp, đến Vòng tay cầu hôn, rồi sau này Sao em nỡ vội lấy chồng…những ca khúc ngẫu hứng một thời của anh đã in vào tâm trí của nhiều người. Và hơn thế nữa…, nhưng bài viết này chỉ muốn dừng lại về một Trần Tiến với Độc huyền cầmTiếng chim quê. Đây là hai ca khúc mới nhất được tác giả hát lần đầu tiên với công chúng yêu nhạc.

Độc huyền cầm buồn lắm
Mấy ai người tri âm
Độc huyền cầm lẻ loi
Bay ngang cánh chim hồng

( Độc huyền cầm)

Vẫn những giai điệu, khúc thức đầy ngẫu hứng, vẫn là anh ấy thôi, nhưng người nghe đã nhận ra một Trần Tiến độc hành đi tìm tiếng chim quê nơi vườn cũ, một mình tìm lại những tháng năm đã mất, tìm lại đời mình:

Chiều trên phố nghe tiếng chim quê
Chàng Trương Chi buồn nhớ quê nhà

( Tiếng chim quê)

Trương chi vẫn còn lang thang nơi đất khách, chưa về ? Bỏ dòng sông xa rời Mỵ Nương, bạn bè cũ quê nhà mờ sương. Tôi mơ hồ nhận ra sự đơn độc của người nhạc sĩ “ hát rong” bao năm trên đời mà vẫn thiếu tri âm. Thường những lúc như vậy, ai cũng mong tìm về chốn cũ: Đời không đâu bằng chốn quê nhà. Tâm trạng của bài hát rất dễ tri âm với con người trong cơn lốc đỏ đen này, còn anh thì vẫn độc hành. Bao hơn thua, được mất ở đời mà chi, một khi con người cứ sắm vai trước nỗi cô đơn luôn ám ảnh, dằn vặt chính mình, Trần Tiến tri âm với “độc huyền cầm”.
Tôi là người ngọai đạo với âm nhạc, nên chẳng dám luận bàn gì về giai điệu khúc thức. Chỉ đồng cảm với lời ca mà thôi. Đây cũng là một trong những đòi hỏi cũng không mới lạ gì với công chúng yêu nhạc. Lời hát làm cho con người sống đẹp hơn, thức tỉnh và cao thượng hơn chứ không phải chỉ có những con chữ dễ dãi vô hồn chen vào giữa hai dòng nhạc. Mà ca từ trong nhạc Trịnh Công Sơn là một ví dụ. Làm sao mà ngồi yên, làm sao không chạnh lòng được khi nghe những lời hát:

Gió mây ngàn về đâu
Cũng thu về một bóng
Tráng sĩ ngồi lặng câm
Độc hành độc huyền cầm

( Độc huyền cầm)

Ai cũng đi tìm cho riêng mình một khỏang trời, một nơi nương tựa. Nhưng mấy người gặp được tri âm. Có phải vì nỗi cô đơn ấy mà một chiều tháng năm ở Đà Nẵng, Trần Tiến thảng thốt khi nghe tiếng chim cu, làm anh nhớ quê nhà:

Chàng đi giữa phố phường lạnh giá
Còn đâu nữa tiếng đàn ngày xưa…
Tìm hạnh phúc gia đình yên ấm
Ổ rơm khô khói lam sương mờ
( Tiếng chim quê)

Khi đau đớn, bơ vơ nhất người ta thường nhớ đến quê làng. Những rơm khô, khói lam sương mờ đôi khi lại giải thóat được nỗi đau ấy của người nghệ sĩ. Bởi chính đấy mới là nơi trở về sau những ngày lang thang giữa phố phường chật hẹp.Và mỗi lần như thế, người mẹ bao giờ cũng là nỗi nhớ day dứt:

Mẹ dặn con đừng hát khúc ca buồn
Rồi tiếng hát vận vào đời con
Con đâu có nghe…
Chàng Trương Chi ôm sáo tre nằm chết bên hè.

( Tiếng chim quê)

Tiếng hát vận vào đời con mới sinh ra cái bi kịch ấy, mẹ ơi!
Độc huyền cầm, cái đàn chỉ có một dây mà đã tạo ra bao nguồn vui se thắt bằng thứ âm thanh của riêng mình. Cũng như người nhạc sĩ ấy độc hành trên cõi đời thiếu tri âm, nhưng cứ lấp lánh, cứ cháy hết những gi trời đã ban cho mình. Cứ ca hát hết lòng với cuộc đời này rồi về chốn quê nhà ngồi nghe tiếng chim cu:

Tìm đâu nữa thiên đường mờ xa
Đời không đâu bằng chốn quê nhà .

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s


%d bloggers like this: