Trang thơ Nguyễn Ngọc Hạnh


Nguyễn Ngọc Hạnh, người ở phố, thơ về làng.

Posted in Những bài viết về thơ Nguyễn Ngọc Hạnh bởi nguyenngochanh on Tháng Ba 22, 2007

Nhà thơ Ngô Minh

 Lời giới thiệu của nhà thơ Ngô Minh về Chùm thơ 3 bài của Nguyễn Ngọc Hạnh…

Đọc Nguyễn Ngọc Hạnh tôi phát hiện ra một sự lạ: Thân xác anh thì ở phố với vợ con và công việc, còn hồn thơ thì lại lang thang dọc những làng quê. Thơ Hạnh thủ thỉ về ngôi làng bên sông nơi mình sinh ra, về cuộc tình nơi làng mía, về mùa hoa đỏ ven sông, về anh nông dân “Người và hạt giống sinh đôi”, về các em học trò nghèo…Một đêm hạn “đợi mưa” ở làng, trong anh bật lên những câu thơ đứt ruột:

“Vét cạn lòng giếng ấy
Chỉ nghe tiếng gàu rơi…. ”

Những làng quê Việt bao đời nay đã bồi đắp da thịt , hồn vía cho không ít nhà thơ, trong đó có Nguyễn Ngọc Hạnh. Họ tự nguyện gắn bó số phận mình với làng quê, nơi “ Xưa tôi sống trong làng- Giờ làng sống trong tôi”…    Ngô Minh

                                                                                                                        

TÔI ĐI TÌM EM

Tìm em, tôi đi tìm em
Chưa kịp nhớ đã quên đường rôì
Miá dày như bắp làng tôi
Nghe gió thôỉ, đi rồi lại quên

Em lối dưới, tôi lối trên
Em đi xuống, tôi lên cuôí hàng
Đi dọc rồi lại rẽ ngang
Tìm đâu ra giưã làng mía xanh

Chiều lên làng miá mông mênh
Tìm em, nhớ với quên dập dồn
Nhớ trong nỗi nhớ bồn chồn
Lại quên giưã vô cùng, tôi quên.

MƯA BÌNH DƯƠNG

Ngọn gió như lời ai hát
Mênh mông rừng dương âm vang
Chôì xanh lách lên trong cát
Mưa xuống trên dòng Trường Giang

Tôi đi giưã chiều mưa ấy
Nghe cây cỏ noí trong vườn
Chuyện đất và lời cuả nước
Ngọt ngào biển gió Bình Dương

Làng quê những năm chiến tranh
Mặt đất mặt ngườI trơ truị
Số phận đâu chờ may ruỉ
Từ trong cát trắng xanh lên

Muốn noí đôi điều với cát
Mà sao cát vẫn lặng yên
Cháy giưã lòng tôi cơn khát
Trước màu trắng ấy vẹn nguyên

Tôi đi trong chiều bâng khuâng
Tôi đi trong chiều mưa đằm
Cây thắm trên vùng đất mới
Vẫn còn cơn khát nghìn năm.

ĐIỂM DANH

Tôi cầm ngọn lửa trên tay
Ngọn lửa âm thầm cháy đỏ
Soi cho các em để sáng cho mình

Mỗi giờ đến lớp điểm danh
Thừa một chỗ ngồi thiếu người chia lửa
Đêm về khoảng trống cháy khôn nguôi

Lớp học nào lớp học đời tôi
Vắng một giây thôi sẽ không là tôi nữa
Đâu chỉ các em cả người giữ lửa
Cũng sợ tàn rơi rát bỏng tay mình

Đi qua chưa hết cuộc đời
Nói sao cạn tỏ
Ngọn lửa thức cùng tôi thế đó
Đã bao lần tôi tự điểm danh tôi .

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s


%d bloggers like this: