Trang thơ Nguyễn Ngọc Hạnh


Đời bao nhiêu dáng chảy…

Posted in Những bài viết về thơ Nguyễn Ngọc Hạnh bởi nguyenngochanh on Tháng Ba 22, 2007

copy-of-copy-of-hanh15.jpg    Nhà thơ Thanh Thảo

Thơ cũng có bao nhiêu dáng chảy, như đời. Tôi tìm trong thơ Nguyễn Ngọc Hạnh một dáng chảy. Chúng ta sống vì sự khác nhau, chỉ co cái chết là giống nhau như một câu thơ Hạnh đã viết ” Mỗi người đều có cuộc đời riêng. Nhưng nấm mộ không còn riêng ai nữa”. Trong tập thơ mỏng này, tôi đã nghe ra cái dòng chảy của thơ Hạnh. Dòng chảy của thơ anh âm thầm, không có cái dữ dội của ghềnh thác, những bùng nổ, những gào thét. Nhưng có những tiếng rạn vỡ. Sau những tiếng rạn vỡ ấy là những nén chịu của thơ Hạnh. Cẩn trọng, thành tâm với từng câu thơ khiến thơ anh không dễ dãi. Nhưng sự cẩn trọng cũng làm nên một số đọan thơ hơi tròn, hơi đủ ý. Thơ cần sự thiếu hụt, có lẽ để khao khát, để có cảm giác hẫng như trong bài thơ “ Đợi mưa” Hạnh đã thể hiện được. Gắn bó một cách tự nguyện số phận mình với đồng quê, với những lam lũ của người nông dân, khắc khỏai trong tình thương yêu những em học trò nhỏ, thơ Nguyễn Ngọc Hạnh chinh phục tôi bởi sự chân thành đến đau đớn, một sự chân thành không nhằm chứng minh cho cái gì.

“Có những đêm tôi nằm thức trắng
Chênh chếch đời một nửa vầng trăng
Trăng nghiêng bóng mẹ trên đầu rẫy
Như gửi niềm đau xuống đất này.”
( Quê mẹ)

Cứ lặng lẽ như thế, con người cũng có thể hòan thành một bi kịch nào đó cho đời mình. “Ai hiểu được dưới vành nón lá – Một mặt trời mọc giữa ruộng sâu “( Nông dân) ; và ai hiểu được , ẩn dưới vành nón lá kia là những bi kịch của một kiếp người . Phía sau vẻ bình thản, phía sau những khúc nhạc đồng quê, thơ Nguyễn Ngọc Hạnh ẩn chứa nhiều đau đớn. Khi khúc “ hòa âm điền dã” đã bị những tiếng rạn vỡ rất nhỏ phá vỡ hòa âm, có thể thấy thấp thóang một dòng chảy khác từ nơi dòng chảy cũ. Thơ cũng có thể đổi dòng, như chính dòng sông, như chính cuộc đời. Nào ai biết những đổi dòng lặng lẽ ấy sẽ đưa tới cái gì? Tôi nói với Hạnh :” Có thể anh sẽ viết khác, sẽ viết nữa. Nhưng anh cứ soi mình vào tập thơ đã viết, anh sẽ thấy gương mặt mình cũng đang âm thầm thay đổi.” Cái kỳ lạ của thơ là anh có thể soi vào chính những dòng thơ của mình, cái “dáng chảy” của thơ mình, và một lúc nào đó, anh chợt thấy gương mặt mình đã thay đổi. Thơ sống được nhờ có người ”soi vào” nó. Có khi nhiều người soi.

“Đời bao nhiêu dáng chảy
Sông chỉ một dòng thôi.”

( Sông tôi)

Mà cái “ một dòng” ấy cũng đang thay đổi con sông của đời tôi vậy !

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s


%d bloggers like this: