Trang thơ Nguyễn Ngọc Hạnh


Về đâu khi xa mặt đất

Posted in Những bài viết về thơ Nguyễn Ngọc Hạnh bởi nguyenngochanh on Tháng Ba 21, 2007

 

                                                                                                                                                                    Nguyễn Nhã Tiên

Nguyễn Ngọc Hạnh trao cho tôi bản thảo tập thơ “Khi xa mặt đất “ của anh vào những ngày anh đang chờ giấy phép xuất bản . Những ngày ấy tôi đang lặn lội công việc ngòai Huế. Dù vậy, tôi vẫn đọc và rút ra đôi điều gì đó để góp một tiếng vỗ tay cùng bè bạn. Nhưng có khi, một lời yêu thương chân thành chưa đủ sức làm nên một cái “ mác “ lộng lẫy màu sắc.Vậy thì tôi viết điều gì cho thơ Hạnh đây. Nhà thơ Thanh Thảo đã có một nhận xét gần như tổng quát về thơ Hạnh : ”….Dòng chảy của thơ anh âm thầm, không có cái dữ dội của ghềnh thác, những bùng nổ, những gào thét. Nhưng có những tiếng rạn vỡ…”
Thực ra bùng nổ, gào thét hay rạn vỡ cũng đều cất lên những thanh âm. Chính những thanh âm có đủ sức khảm khắc vào lòng người, lay động lòng người mới là thanh âm của thơ đích thực .
“Chưa hiểu hết mưa nguồn
Tôi đi về phía biển …” ( Làng )

Thơ Nguyễn Ngọc Hạnh là như thế, mới thóang qua chẳng bầm ruột, tím gan ai hết. Hoặc là:
“Vét cạn lòng giếng ấy
Chỉ nghe tiếng gàu rơi . ” ( Đợi mưa )
Những thanh âm ấy thảng thốt tưởng chừng như vô cảm, vang vọng bàng hòang tưởng chừng như dửng dưng. Đó là một dồn nén của chịu đựng và sẽ có lúc bùng vỡ. Thọat nhìn, thơ Hạnh cứ bình bình, thi thỏang mới nổi lên những góc cạnh. Phớt lờ, cứ chảy, cứ đi trên một hành trình bất an , cúi mặt . Cô đơn, quê mùa với cái dáng kiểu “Ta đi, ta đi tìm nơi vắng vẻ”. Chính từ cái “vắng vẻ” ấy, ta lại nghe ra những tiếng kêu xao xác của một tiếng gà gáy ban trưa như tiếng thảng thốt sắt se, kêu cứu về những bi kịch của sự vong thân. Về nỗi đau đời hằng cứu những thân phận, những lời ru có nguy cơ mai một:
“Sẽ không còn lặn lội bờ sông
Những cánh cò trong lời ru của mẹ
Mới viết được đôi dòng như thế
Bỗng bàng hòang gặp lại nỗi đau xưa “( Không đề)
Tôi vẫn thường nói với Hạnh , có thể thơ như thế, Hạnh chưa viết, chưa đẩy cảm xúc đến chỗ phát tiết. Hoặc là tỉnh táo làm chựng dòng cảm xúc. Sự tỉnh táo, e dè có khi giết chết một bài thơ. Nó như một cố ý điều chỉnh, nắn nót. Thơ thì cứ rút ruột mà tuôn ra , chứ đừng vắt não tủy nặn ra từng ý đồ, từng con chữ khó nhọc. Hãy yêu hết lòng, hãy cười hả hê và khóc cũng hả hê. Bởi những lúc ngồi trước trang thơ, đích thực là những lúc ta “ …xa mặt đất”. Là lúc chưa hiểu hết mưa nguồn mà con mắt cứ lơ ngơ về cái phương biển mênh mông say sưa lầm lụi bước. Đó không phải là thuộc tính khả niệm mà là sự hiện hữu của tôi và thế giới hiện hữu. Chính tương quan đó sẽ khai sinh ra những khỏanh khắc cho cái tôi thi sĩ cất cánh bay lên. Còn giọng cao hay giọng trầm. Biết làm sao , khi cùng một cơn mưa, có thể cho người kia niềm vui, lại cho kẻ khác nỗi buồn. Vậy thì hãy đi đến tận cùng niềm cô đơn của mình để khảm khắc niềm hy vọng thi ca vào rủi may của cuộc đời này. Một lời góp nho nhỏ – chớ vội chóa mắt trước những hào quang mà quên đi hoa cỏ thơm tho ven đường .      

                                                                                                                                                                                                              hanh16.jpg    

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s


%d bloggers like this: