Trang thơ Nguyễn Ngọc Hạnh


Chỉ một dòng vô tận, con sông thơ ấy !

Posted in Những bài viết về thơ Nguyễn Ngọc Hạnh bởi nguyenngochanh on Tháng Ba 21, 2007

hoian-hn.jpg

Nguyễn Ngọc Hạnh, trước khi làm báo, anh là người từng gắn bó với thơ hơn ba mươi năm qua. Ngòai những tập thơ in chung và những bài thơ in trong các tuyển thơ trong nước, “Khi xa mặt đất” là tập thơ đầu tiên của anh do Nhà xuất bản Đà nẵng ấn hành năm 1997. Người đọc và bạn bè trông chờ ở tác phẩm này như một tổng kết nửa chặng đường thơ của một người làm báo ở tuổi ngòai bốn mươi , chân quê và lặng lẽ.

Nguyễn Ngọc Hạnh sinh ra từ đầu nguồn của một làng quê Quảng Nam bên dòng Vu Gia, Đại lộc, với núi non điệp trùng bao bọc cái làng nhỏ bé, nơi anh tắm mát tuổi thơ của mình, có lẽ vì thế mà hình ảnh những đường làng, sông quê, rừng núi cứ ám ảnh không nguôi.

“Cái làng ấy ra đi cùng tôi
Mà tôi nào hay biết
Chỉ mỗi điều giữa câu thơ tôi viết
Con sông quê bóng núi cứ chập chờn
Xưa tôi sống trong làng
Giờ làng sống trong tôi.” ( Làng)

Những năm gần đây, có nhiều nhà thơ, nhà văn chuyển sang các cơ quan báo chí, mỗi người có dáng vẻ riêng của mình. Nguyễn Ngọc Hạnh cũng vậy, anh mang một dáng chảy của đời thường để giữ mình không tầm thường trước bao biến động, anh không gào thét , mà lặng lẽ thành tâm với cuộc đời như nhận xét của nhà thơ Thanh Thảo đã viết về anh.

Thơ Nguyễn Ngọc Hạnh bình dị, chân chất như muốn bày tỏ với người đọc về nỗi đau của kiếp người, những khát vọng muôn thuở về tình yêu và cái đẹp vĩnh cửu:

“Sẽ không còn lặn lội bờ sông
Như cánh cò trong lời ru của mẹ
Mới viết được đôi dòng như thế
Bỗng bàng hòang gặp lại nỗi đau xưa.” ( Không đề)

Hay trong một bài thơ khác in trong tập này như một lời bày tỏ về số phận : “ Vầng trăng hư ảo trong chiều, dạt trôi và dạt trôi nhiều, dạt trôi. Hòang hôn ngậm cỏ cùng tôi, bóng trăng xa có ngậm ngùi bóng ai” ( Trăng và bóng)….Có lẽ, ngòai tâm sự về một làng quê, thơ Nguyễn Ngọc Hạnh còn mang nhiều mong đợi về một biến đổi nào đó làm cho con người sống gần hơn và lương thiện hơn.

Là một người làm thơ, viết báo, Nguyễn Ngọc Hạnh còn tiếp tục đi và viết, đi và tìm trong lẽ đời những ngọt bùi lẫn cay đắng, mong anh sẽ không lẫn vào ai, sẽ giữ mình không đuối sức trước bao biến động của đời thường, để hy vọng “Khi xa mặt đất” vẫn còn dáng chảy của anh và của dòng sông :” Đời bao nhiêu dáng chảy. Sông chỉ một dòng thôi” ( Sông tôi).

“Chỉ một dòng vô tận “ con sông thơ ấy.

H.H.Q

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s


%d bloggers like this: