Trang thơ Nguyễn Ngọc Hạnh


Bài thơ trên cao

Posted in Thơ bởi nguyenngochanh on Tháng Ba 18, 2007

bana_nay_0011.jpg

Nguyễn Ngọc Hạnh 

Có một nơi mờ sương trên cao
Đường đèo cong và đầy gió lộng
Chiều xuống mơ màng bên dốc núi
Mới huơ tay ngỡ chạm phố rồi

Đà Nẵng nơi này thức cùng tôi
Để tường tận về một Đà Nẵng khác
Trăng Bà Nà mong manh trôi dạt
Giữa rừng sao lấp lánh phía sông Hàn

Có một đêm không ngủ với rừng
Chúng tôi ngồi tựa lưng vào ngọn lửa
Gối đầu vào bờ vai núi Chúa
Hát suối Mơ nhớ dòng Lỗ Đông

Đà Nẵng nơi này gió se lòng
Mây dưới chân đồi như dòng sông
Ai đứng bên kia bờ Vọng Nguyệt
Trăng ngàn năm cũ nay còn không!

Mới một ngày biển đã chờ mong
“Rừng núi dang tay nối lại”
Lời ca bao năm rồi vọng mãi
Bạn bè tôi ngồi hát với biển Đông

Có một đêm ăn ở với rừng
Tâm hồn trở nên trinh bạch.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s


%d bloggers like this: