Trang thơ Nguyễn Ngọc Hạnh


Lặng thầm mà chín vào trong

Posted in Những bài viết về thơ Nguyễn Ngọc Hạnh bởi nguyenngochanh on Tháng Ba 17, 2007

LẶNG THẦM MÀ CHÍN VÀO TRONG

 Nhan sắc

Nhan sắc
Thường do trời ban cho
Người đàn bà coi như báu vật
Họ thường tiêu xài nhan sắc của mình
Tuỳ theo mỗi số phận

Nhan sắc em là giấc ngủ nồng của con
Là sự tảo tần đêm mưa chờ chồng
Là sớm khuya thân cò lặn lội
Một đời dầm dãi gió sương

Nhan sắc em chín lịm vào trong
Như quả ngọt đồng làng
Như tầng tầng câu thơ đa nghĩa
Mơ hồ một cõi mênh mang

Em đâu phải hồng nhan
Mà trời trao phận bạc
Thơ tôi không làm  thêm nhan sắc
Em cứ lặng thầm mà chín vào trong

Trời không cho đời không ban
Em làm nên nhan sắc riêng mình…

   Nguyễn Ngọc Hạnh
  ( Thơ tình Việt Nam TK XX)

 

 “Nhan sắc, thường do trời ban cho
Người đàn bà coi như báu vật’’

Cứ tưởng tác giả nói ra cái điều mà nam phụ lão ấu biết rõ mười mươi như thế này là không kiệm lời nhưng ngẫm sâu ,suy kỹ mới thấy hai câu mở làm tốt sự phân vai người dẫn chuyện  để đi đến kết tứ nâng tầng hàm nghĩa nhan sắc lên một chiều kích khác biểu lộ ý đò nghệ thuật của tác giả:

   ‘’Họ thường tiêu xài nhan sắc của mình 
    Tuỳ theo mỗi số phận’

Thông thường cái gì mà người đàn bà coi như báu vật  thì không bao giờ họ tiêu xài phung phí đã đành mà còn gìn vàng giữ ngọc ghê lắm cớ sao tác giả lại sử dụng động từ ‘’tiêu xài’’ để gán cho họ nhỉ ? Cho dù tác giả có giải thích thêm ‘’tuỳ theo mỗi số phận’’ thì thiển nghĩ những người phụ nữ cũng không chấp nhận đâu! .Rõ đây là một cách nói thách để quý bà quý cô buộc phải thâm nhập sâu vào ngôn ngữ thơ bởi có thâm nhập sâu vào mới  hiểu sự đối sánh các ý niệm  về các hiện tượng của thực tại đã được  tác giả biểu đạt theo lối nghịch dị, hàm nghĩa từ vựng không dừng lại ở cấp độ câu, đoạn mà còn bao quát chỉnh thể  tác phẩm vượt qua lối duy danh định ghĩa thông thường để xuất hiện một nội dung ý nghĩa mới :

‘’ Nhan sắc em là giấc ngủ nồng của con
  Là sự tảo tần đêm mưa chờ chồng’’
   ‘’ Như quả ngọt đồng làng
 Như tầng tầng câu thơ đa nghĩa’’

Thế là ta đã cảm thấu hàm nghĩa phúng dụ của nhan sắc, nó không còn đơn thuần là cái đẹp hình thể mà đã ‘’chín lịm vào trong’’.Tác giả trưng ra hai tấm nhan sắc họ và em đối sánh nhau .Họ không biết dành dụm cái vốn trời ban kia còn em của tác giả đã hoá thân thành đức hạnh ‘’đánh chết cái đẹp’’ hình thể. Có điều tôi hơi phân vân là khi tác giả viết ‘’em đâu phải hồng nhan –mà trời trao phận bạc’’ phải chăng tác giả muốn ca ngợi sự ‘’ lặng thầm mà chín vào trong’’ của em nhưng không khéo có khi sẽ làm em giận mà giận cả đời nữa cơ đấy! .Trời có trao phận bạc chăng nữa thì em vẫn cứ chấp nhận ‘’năm thì mười hoạ hay chăng chớ’’ gồng gánh gian nan chứ tước đi cái hồng nhan thì tôi đoan chắc không một người phụ nữ nào cam chịu .Tước đi cái báu vật ấy thì tạo hoá sinh hạ cái đẹp của nữ nhân còn để làm gì ? .Họ đâu phải hồng nhan thật đấy nhưng phải để họ tự bạch chứ anh nhà thơ mà nói hộ là không xong vơi họ đâu.Nhưng thôi mong quý bà quý cô  cảm thông cho thi sĩ ‘’chỉ vì yêu quá đấy mà thôi’’
  
Tài hoa như cụ Nguyễn Tiên Điền còn phải ‘’Đẻ Thuý Kiều ra từ trái tim mình “(Xuân Diệu) để gửi gấm niềm riêng nữa là  …. ‘’Trời không cho đời không ban’’  thì dù có là anh hay là em cũng phải tự thân vận động làm nên’’ nhan sắc của riêng mình ‘’.Nhan sắc nào mà chẳng phù du tiêu ma chỉ tấm nhan sắc  vắt ra từ trái tim phụng hiến cuộc đời hoạ khi còn có chút cơ may tồn tại…   

Nguyễn Hàn Chung

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s


%d bloggers like this: