Trang thơ Nguyễn Ngọc Hạnh


Hạnh phúc lặng lẽ

Posted in Thơ bởi nguyenngochanh on Tháng Ba 13, 2007

Nguyễn Ngọc Hạnh

Đã lâu,
người đàn bà sống lặng lẽ trong ngôi nhà hạnh phúc
chật chội của mình. Lặng lẽ cam chịu như là số phận.

Từng đêm vầng trăng ngoài ô cửa nhỏ kia không sẻ chia hết những u hoài trong đôi mắt thiếu phụ. Có điều gì thẳm sâu, ẩn ức,nuối tiếc khôn nguôi. Tâm hồn thì ngào ngạt hương thơm, bồng bềnh nắng thu, nhỏ nhẹ tiếng dương cầm. Mà đơn lẻ một mình giữa bốn bề hoang vắng, thiếu tri âm.

Lặng lẽ vui rồi lâu ngày lại buồn.
Lặng lẽ quên, lâu ngày vẫn nhớ.
Lặng lẽ làm hết mọi điều để lấp đầy nỗi trống vắng mà sao vầng trăng cứ đi ngang qua ô cửa lạnh lùng.

Ít ai biết bên ngoài sự tĩnh lặng là nỗi lòng của những ngọn sóng, của những cơn khát xô bờ. Biển thì mênh mông, đất trời cao rộng. Khát vọng những cánh buồm. Lặng lẽ đêm hoang vu. Lặng lẽ ngày mong đợi.
Một mình.
 
 Ít ai biết người đàn bà luôn nhớ về những hoài niệm, một thời đã xa với bao ký ức tuổi thơ như một giấc mơ đẹp để quên đi nỗi bơ vơ lặng thầm ẩn sâu trong lòng. Cứ tưởng rồi thời gian sẽ qua, sự bù trừ ở đời sẽ lấp dần những trống vắng.

 Mà điều ấy lại không giản đơn như vậy.
 
Cuộc đời này đã bày ra những bi kịch, và so le của những số phận đều có ý nghĩa của nó. Có người đàn bà hạnh phúc nào không qua khổ hạnh. Cái đẹp thường không đi cùng với sự suôn sẻ. Có phải vì thế mà sự cam chịu lâu ngày trở nên đức hạnh?

Khi tất cả đi qua, dọc bờ sông phải xói mòn để giữ gìn vẻ đẹp của dòng sông.
Mất mát là để tồn tại theo cách của mình, để được là mình.
Ít ai hiểu nỗi lòng ấy. Cả người đàn ông mà em mong đợi cũng không thể hiểu hết bên trong cái vỏ lung linh ấm áp kia có chứa nổi tâm hồn mình?
Hay cũng như em, hạnh phúc đều là những tạm bợ giữa cõi đời này. Lấy cái dịu ngọt mơ hồ mà nâng niu ; lấy cái cảm thấy mà tô thành tranh vẽ.

Có khi tôi đã vẽ cả những bất hạnh trở thành niềm vui mà mình không hay biết. Cũng lẽ thường thôi, có bao nhiêu người đến cuối cuộc đời vẫn chưa nhận ra nổi chân dung hạnh phúc riêng mình.

Cuộc đời dễ gì có sự hoàn thiện.
Hạnh phúc cho những ai đi tìm cho ra một nửa của mình.
Một nửa thế giới. Âm dương. Ánh trăng. Mặt trời. Trái đẩt.
Tôi tin vào một nửa của kiếp trước, và một nửa của kiếp sau.
Tin vào cái đẹp.

Lặng lẽ nhận ra mình, nhận ra một nửa của mình như là một bù đắp cho bất hạnh. Không biết rồi tâm hồn tôi có chật chội như căn nhà hạnh phúc của em không? Hay như vầng trăng kia dửng dưng đi qua ô cửa lạnh lùng.

4 phản hồi to 'Hạnh phúc lặng lẽ'

Subscribe to comments with RSS hoặc TrackBack to 'Hạnh phúc lặng lẽ'.

  1. J said,

    Cảm ơn vì viết cho mình cũng là viết cho người. Hạnh phúc lặng lẽ…!…
    Chỉ là tôi – 1 người trẻ: chưa bao giờ thấu tỏ…


    • Cám ơn bạn. Đúng rồi, Hạnh phúc lặng lẽ không chỉ cho riêng một người, mà nó mang tâm trạng cho không ít người. Rất cám ơn sự đồng cảm của bạn. Thân ái.

  2. vonguyen said,

    Thầy ạ! Đã hơn 30 năm hôm nay mới được đọc lại những dòng thơ của thầy, chắc hẳn thầy không còn còn nhớ thằng học trò cách đây chừng ấy năm đâu nhưng em vẫn nhớ mãi những câu thơ thầy đọc, nhớ cái đêm văn nghệ thầy ngâm bài thơ “Bà má Hậu Giang “ một hoạt cảnh mà thầy đã dựng cho lớp mình ngày ấy,…Hơn 30 mươi năm được gặp lại thầy trên trang thơ này thật là xúc động. Cám ơn thầy và mãi mãi là người thầy đáng nhớ nhất của đứa học trò này.

  3. Hanh said,

    Chào em
    Đọc những dòng comment của em, thầy rất xúc động. Đấy là chút hạnh phúc nhỏ nhoi còn lại của nghề dạy học…
    Nhưng thầy chưa nhớ nỗi, em là ai đây? Em tiện thì gọi điện thoại cho thầy theo số 0918928560 nhé!


Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s


%d bloggers like this: