<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	xmlns:georss="http://www.georss.org/georss" xmlns:geo="http://www.w3.org/2003/01/geo/wgs84_pos#" xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/"
	>

<channel>
	<title>Trang thơ Nguyễn Ngọc Hạnh</title>
	<atom:link href="http://nguyenngochanh.wordpress.com/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>http://nguyenngochanh.wordpress.com</link>
	<description>mai này còn chút tri âm - mình ru cho hết thăng trầm mới thôi</description>
	<lastBuildDate>Sun, 29 Jan 2012 11:42:44 +0000</lastBuildDate>
	<language>vi</language>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	<generator>http://wordpress.com/</generator>
<cloud domain='nguyenngochanh.wordpress.com' port='80' path='/?rsscloud=notify' registerProcedure='' protocol='http-post' />
<image>
		<url>http://s2.wp.com/i/buttonw-com.png</url>
		<title>Trang thơ Nguyễn Ngọc Hạnh</title>
		<link>http://nguyenngochanh.wordpress.com</link>
	</image>
	<atom:link rel="search" type="application/opensearchdescription+xml" href="http://nguyenngochanh.wordpress.com/osd.xml" title="Trang thơ Nguyễn Ngọc Hạnh" />
	<atom:link rel='hub' href='http://nguyenngochanh.wordpress.com/?pushpress=hub'/>
		<item>
		<title>NGUYỄN NGỌC HẠNH, MỘT GÓC HỒN QUÊ</title>
		<link>http://nguyenngochanh.wordpress.com/2011/10/31/nguy%e1%bb%85n-ng%e1%bb%8dc-h%e1%ba%a1nh-m%e1%bb%99t-goc-h%e1%bb%93n-que/</link>
		<comments>http://nguyenngochanh.wordpress.com/2011/10/31/nguy%e1%bb%85n-ng%e1%bb%8dc-h%e1%ba%a1nh-m%e1%bb%99t-goc-h%e1%bb%93n-que/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 31 Oct 2011 07:28:36 +0000</pubDate>
		<dc:creator>nguyenngochanh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Những bài viết về thơ Nguyễn Ngọc Hạnh]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://nguyenngochanh.wordpress.com/?p=436</guid>
		<description><![CDATA[Bác sĩ &#8211; nhà thơ Nguyễn Đức Tùng có cuốn  phê bình, phỏng vấn các nhà thơ Việt trên khắp thế giới có cái tên rất hay Thơ đến từ đâu. Vâng, thơ đến từ đâu là câu hỏi muôn đời mà người đọc hay hỏi khi đọc các bài thơ. Có người bảo thơ đến [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=nguyenngochanh.wordpress.com&amp;blog=835947&amp;post=436&amp;subd=nguyenngochanh&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<table width="80%" border="0" cellspacing="0" cellpadding="0">
<tbody>
<tr>
<td valign="top">
<table width="100%" border="0" cellspacing="0" cellpadding="0">
<tbody>
<tr>
<td width="100%"></td>
</tr>
<tr>
<td bgcolor="#ffffff" width="100%" height="1"></td>
</tr>
<tr>
<td><strong><a href="http://nguyenngochanh.files.wordpress.com/2011/10/3.jpg"><img class="alignleft size-medium wp-image-442" title="3" src="http://nguyenngochanh.files.wordpress.com/2011/10/3.jpg?w=198&#038;h=240" alt="Nguyen Ngoc Hanh" width="198" height="240" /></a>Bác sĩ &#8211; nhà thơ Nguyễn Đức Tùng có cuốn  phê bình, phỏng vấn các nhà thơ Việt trên khắp thế giới có cái tên rất hay Thơ đến từ đâu. Vâng, thơ đến từ đâu là câu hỏi muôn đời mà người đọc hay hỏi khi đọc các bài thơ. Có người bảo thơ đến từ trái tim. Có người lại bảo thơ đến từ lý trí. Còn nhà thơ thì ít khi quan tâm việc thơ đến từ đâu. Chỉ viết và viết. Viết ra chưa ưng ý thì viết lại. Nhưng người đọc thơ của tác giả, họ nhận ra ngay thơ anh đến từ đâu&#8230;</strong></p>
<p><strong></strong><strong></strong>Nguyễn Ngọc Hạnh đã có 30 năm làm thơ, đã in 3 tập thơ. Thơ Hạnh lặng lẽ như sông, hiền lành như ngôi làng quê thân thuộc Quảng Nam, nơi đầu nguồn của dòng sông Vu Gia, Đại Lộc, với núi non điệp trùng bao bọc. Nên thơ anh là hồn quê, viết cho mình, không ồn ào câu chữ, không khoe khoang cấu trúc, chẳng cần hiện đại hay hậu hiện đại gì cả; chỉ cần tình đời, tình người cho sâu đậm là được. Không còn thì thôi xin đành / Người ơi tôi cúi hôn mình trên sông (Về quê). Hôn mình trên sông là hôn nỗi cô đơn thầm lặng. Yêu lắm, thương lắm mới hôn như thế! Dường như dòng sông ấy, ngôi làng ấy là bản quán thơ của Nguyễn Ngọc Hạnh. Tình yêu cũng từ đó, hạnh phúc cũng từ đó và nỗi đau cũng từ đó đi ra với anh vào cuộc đời rộng lớn. Có điều Hạnh không hề hay biết làng quê đã thành hồn vía, máu thịt tim óc của mình, giọng nói của mình, đến khi viết văn làm thơ thì mới hay &#8220;Giờ làng sống trong tôi&#8221;:<em>&#8220;Cái làng ấy ra đi cùng tôi</em></p>
<p><em>Mà tôi nào hay biết</em></p>
<p><em>Chỉ mỗi điều giữa câu thơ tôi viết</em></p>
<p><em>Con sông quê bóng núi cứ chập chờn</em></p>
<p><em>Xưa tôi sống trong làng</em></p>
<p><em>Giờ làng sống trong tôi.&#8221; ( Làng)</em></p>
<p><em></em>Giản dị lắm mà cũng  ý vị lắm. Nguyễn Ngọc Hạnh viết rất nhiều thơ về mẹ, về dòng sông và làng quê mình. Ngay cả khi nhìn những bông hoa trên đường quê, Hạnh cũng nghĩ ngay đến những người con đã hy sinh trong chiến tranh ở quê mình: Nhớ về một thời xa xôi / Có bao người đi không về /Nằm lại ven bờ sông ấy/ Thành hoa nở dọc làng quê (Hoa ven sông). Đó là cái bao la, cái ý thức nguồn cội của một tấm lòng. Ngỡ là sông trong / Ai hay dòng đục / Lỡ tắm một lần/ Một đời ray rứt (Bài thơ chưa đặt tên). Đó là sự ray rứt trước sự đời thật giả. Hay: Con đường quê dài như đời mẹ / Tuổi thơ buồn trôi giữa mù khơi / Mẹ nhớ ai như sông nhớ suối / Sông dạt dào lòng mẹ, đời tôi (Quê nhà). Không gọi đò, con gọi mẹ ơi !/ Sông thì hẹp mà vô bờ đến vậy / Con đi qua hết một thời trai trẻ / Từ chiếc đò lòng mẹ / Qua sông (Qua đò, nhớ mẹ). Qua đò không gọi đò, lại gọi &#8220;Mẹ ơi&#8221;. Câu thơ làm ta giật mình,  nghĩa là mẹ đã hóa thành con đò ấy, dòng sông ấy chở mình đi hết một đời.</p>
<p>Nguyễn Ngọc Hạnh có những câu thơ về nông dân đẹp mà xót xa thăm thẳm:  Ai hiểu được dưới vành nón lá &#8211; Một mặt trời mọc giữa ruộng sâu&#8221; (Nông dân). Mặt trời mọc dưới ruộng sâu là hình tượng thơ mới, chưa ai nói tới. Không sống sâu đậm với làng không thể có hình tượng thơ lớn như thế. Kỷ niệm về Mẹ, về làng quê là những kỷ niệm đẹp nhất của mỗi đứa con tha hương. Hạnh có thơ viết về triền dâu, bãi mía về mùa hoa đỏ bên sông thật da diết, cật ruột: Ngày em đi hoa đỏ dòng sông. Nhớ khi bồi, thương hơn ngày lở.  Thơ Nguyễn Ngọc Hạnh dân dã, chân thật nhưng đầy chiêm cảm. Chính những chiêm nghiệm ấy làm cho câu thơ của anh có sức nặng, sức sống lâu bền hơn. Từ những hình ảnh thơ quan sát được, Hạnh lẩy ra những triết lý ẩn chứa. Viết về mẹ dưới trăng, Hạnh phát hiện ra hình tượng: Trăng nghiêng bóng mẹ trên đầu rẫy/ Như gửi niềm đau xuống đất này&#8221; (Quê mẹ). Bóng mẹ già nghiêng xuống nơi đầu rẫy như là bức tranh về thân phận người thôn quê Việt Nam bao đời cay cực.</p>
<p>Gần đây Hạnh có một số bài thơ có người khen là mới, là hiện đại. Nhưng tôi lại nghĩ hiện đại hay không là cái hiệu quả truyền cảm của thơ. Cứ cái làng quê đầu sông Vu Gia ấy mà viết, còn khối cái xúc động lòng người. Ở làng quê này, Nguyễn Ngọc Hạnh mới là Nguyễn Ngọc Hạnh, không lẫn vào người khác. Tôi nhớ có câu thơ của một nhà thơ xứ Ba Tư: Em thế nào cứ thế mà đến / Chớ có loay hoay sửa soạn áo quần.</p>
<p>Vâng, Hạnh đã lặng lẽ tìm mình bên dòng sông quê, nơi bãi mía nương dâu ngàn đời thân thiết. Hạnh hãy tiếp tục về đó để dựng nên bức chân dung làng bằng thơ, bằng tấm lòng của đứa con son sắt. Thành công của Hạnh nhất định là ở đó, vì đó là tình yêu, là máu thịt.</p>
<p align="right"><strong><em>Ngô Minh</em></strong></p>
<p align="right"><em>Huế, tháng 9-2011</em></p>
</td>
</tr>
</tbody>
</table>
</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/nguyenngochanh.wordpress.com/436/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/nguyenngochanh.wordpress.com/436/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/nguyenngochanh.wordpress.com/436/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/nguyenngochanh.wordpress.com/436/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/nguyenngochanh.wordpress.com/436/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/nguyenngochanh.wordpress.com/436/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/nguyenngochanh.wordpress.com/436/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/nguyenngochanh.wordpress.com/436/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/nguyenngochanh.wordpress.com/436/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/nguyenngochanh.wordpress.com/436/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/nguyenngochanh.wordpress.com/436/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/nguyenngochanh.wordpress.com/436/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/nguyenngochanh.wordpress.com/436/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/nguyenngochanh.wordpress.com/436/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=nguyenngochanh.wordpress.com&amp;blog=835947&amp;post=436&amp;subd=nguyenngochanh&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://nguyenngochanh.wordpress.com/2011/10/31/nguy%e1%bb%85n-ng%e1%bb%8dc-h%e1%ba%a1nh-m%e1%bb%99t-goc-h%e1%bb%93n-que/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://1.gravatar.com/avatar/7240834157628dbefccde77caddf8ade?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">nguyenngochanh</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://nguyenngochanh.files.wordpress.com/2011/10/3.jpg?w=247" medium="image">
			<media:title type="html">3</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Chậm mất rồi, vĩnh biệt Khoa ơi</title>
		<link>http://nguyenngochanh.wordpress.com/2009/12/13/ch%e1%ba%adm-m%e1%ba%a5t-r%e1%bb%93i-vinh-bi%e1%bb%87t-khoa-%c6%a1i/</link>
		<comments>http://nguyenngochanh.wordpress.com/2009/12/13/ch%e1%ba%adm-m%e1%ba%a5t-r%e1%bb%93i-vinh-bi%e1%bb%87t-khoa-%c6%a1i/#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 13 Dec 2009 14:55:05 +0000</pubDate>
		<dc:creator>nguyenngochanh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Thơ]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://nguyenngochanh.wordpress.com/?p=423</guid>
		<description><![CDATA[Chậm mất rồi Vĩnh biệt Khoa ơi Rượt đuổi thời gian, chảy ngược dòng đời Chạy thế nào đây cho kịp lúc Chân trời vô tận Mãi xa khơi Giây phút này đây Khúc nhạc không lời Giai điệu bềnh bồng trên mái tóc Một đời lãng du như rêu cỏ mọc Mà ấm lòng [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=nguyenngochanh.wordpress.com&amp;blog=835947&amp;post=423&amp;subd=nguyenngochanh&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Chậm mất rồi<br />
Vĩnh biệt Khoa ơi<br />
Rượt đuổi thời gian, chảy ngược dòng đời<br />
Chạy thế nào đây cho kịp lúc<br />
Chân trời vô tận<br />
Mãi xa khơi</p>
<p>Giây phút này đây<br />
Khúc nhạc không lời<br />
Giai điệu bềnh bồng trên mái tóc<br />
Một đời lãng du như rêu cỏ mọc<br />
Mà ấm lòng bao số phận bể dâu</p>
<p>Chậm mất rồi<br />
Nào có nghĩa gì đâu<br />
Thời gian sống<br />
Bù cho ngày đã khuất<br />
Đâu dễ lấp nỗi buồn &#8211; nước mắt<br />
Chút ít tình yêu<br />
Khoa gửi lại trần gian<br />
Cái đói rét cồn cào<br />
Gió bão<br />
Lầm than<br />
Sự sống còn của bao người khốn khó<br />
Là nỗi hãi hùng<br />
Trong giấc ngủ không yên<br />
Điềm tĩnh<br />
Như nhiên<br />
Khoa chờ đến lượt mình</p>
<p>Chậm mất rồi<br />
Chân vấp phù sinh<br />
Vết sẹo vẫn còn lưu trong ngực áo<br />
Khoa mang hết những ngày đói khổ<br />
Cả nỗi buồn thời bao cấp ra đi<br />
Ai đóng dấu lên số phận, sắp bày ?</p>
<p>Phút cuối cùng<br />
Bè bạn quanh đây<br />
Có rượt đuổi cũng chẳng còn kịp nữa<br />
Giữa khoảng cách không lời<br />
Sấp ngửa<br />
Giữa thấp hèn và những điều cao cả<br />
Phút giây này, còn lại gì đây !</p>
<p>Chậm mất rồi<br />
Mình đứng lại Khoa ơi<br />
Thôi bạn nhé, chẳng bao giờ theo kịp<br />
Đâu dễ đuổi theo điều cao đẹp<br />
Nên chỉ đứng ngắm nhìn<br />
Tiễn bạn mà thôi !</p>
<p>02.12.2009</p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/nguyenngochanh.wordpress.com/423/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/nguyenngochanh.wordpress.com/423/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/nguyenngochanh.wordpress.com/423/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/nguyenngochanh.wordpress.com/423/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/nguyenngochanh.wordpress.com/423/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/nguyenngochanh.wordpress.com/423/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/nguyenngochanh.wordpress.com/423/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/nguyenngochanh.wordpress.com/423/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/nguyenngochanh.wordpress.com/423/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/nguyenngochanh.wordpress.com/423/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/nguyenngochanh.wordpress.com/423/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/nguyenngochanh.wordpress.com/423/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/nguyenngochanh.wordpress.com/423/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/nguyenngochanh.wordpress.com/423/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=nguyenngochanh.wordpress.com&amp;blog=835947&amp;post=423&amp;subd=nguyenngochanh&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://nguyenngochanh.wordpress.com/2009/12/13/ch%e1%ba%adm-m%e1%ba%a5t-r%e1%bb%93i-vinh-bi%e1%bb%87t-khoa-%c6%a1i/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>5</slash:comments>
	
		<media:content url="http://1.gravatar.com/avatar/7240834157628dbefccde77caddf8ade?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">nguyenngochanh</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Một chút hồn quê</title>
		<link>http://nguyenngochanh.wordpress.com/2009/10/12/m%e1%bb%99t-chut-h%e1%bb%93n-que/</link>
		<comments>http://nguyenngochanh.wordpress.com/2009/10/12/m%e1%bb%99t-chut-h%e1%bb%93n-que/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 12 Oct 2009 09:38:58 +0000</pubDate>
		<dc:creator>nguyenngochanh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Tác phẩm báo chí]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://nguyenngochanh.wordpress.com/?p=415</guid>
		<description><![CDATA[Một chút hồn quê nơi phố xá Ai bỏ quên cuối vạt nắng chiều Không ngờ hai câu thơ của tôi lại bỏ quên nơi góc quán này! Tình cờ tôi ghé lại đây, trên con đường lớn giữa thành phố bên sông Hàn này lại mọc lên một cái quán Nhà Quê nho nhỏ. [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=nguyenngochanh.wordpress.com&amp;blog=835947&amp;post=415&amp;subd=nguyenngochanh&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>          <em>Một chút hồn quê nơi phố xá<br />
          Ai bỏ quên cuối vạt nắng chiều </em></p>
<p>Không ngờ hai câu thơ của tôi lại bỏ quên nơi góc quán này! Tình cờ tôi ghé lại đây, trên con đường lớn giữa thành phố bên sông Hàn này lại mọc lên một cái quán Nhà Quê nho nhỏ. Ai chẳng sinh ra từ một làng quê nào đó, chính vì thế khi gặp lại một chút hồn quê nơi phố xá thường dễ làm cho người ta lay động, nhớ về tuổi thơ ngày xưa của mình. Mấy người bạn văn nghệ của tôi ở Hà Nội, thành phố Hồ Chí Minh về Đà Nẵng chơi, đều ghé lại đây. Dường như cái vẻ mộc mạc đầy quyến rũ từ cái không gian trong lành ấy, ẩn chứa biết bao hoài niệm ấu thơ của mỗi đời người, bỗng chốc hiện về trong quán nhỏ, nó gợi lên biết bao kỷ niệm về làng quê, nơi đã ôm ấp tuổi thơ với hương đồng rơm rạ&#8230;</p>
<p><em>          Cái làng ấy ra đi cùng tôi<br />
          Mà tôi nào hay biết<br />
          Chỉ mỗi điều giữa câu thơ tôi viết<br />
          Con sông quê, bóng núi cứ chập chờn<br />
          Xưa, tôi sống trong làng<br />
          Giờ, làng sống trong tôi </em></p>
<p>Từ cái làng với con sông quê, từ những món ăn nhà quê ấy, nào là bánh đúc bùi bùi chấm nước mắm nhĩ, nào đĩa gà tre Quế Sơn với muối tiêu trộn rau răm thơm phức. Ăn miếng bánh đúc làm tôi nhớ mẹ tôi. Đây là đặc sản của xứ Quảng, là món ăn rẻ tiền nhất mà mẹ dành cho bọn trẻ chúng tôi ngày xưa. Cho tới bây giờ, tôi vẫn còn nhớ đủ đầy cái hương vị, nhất là mùi dầu phụng chín thơm lừng rắc với ít lá hành trên chiếc bánh tròn màu nâu nâu ấy. Các món ăn ở Nhà Quê chế biến từ đặc sản sắn của miền Trung mới nghe đã thèm, nào lươn đùm lá chuối; cá đồng, cá nục hấp, quấn với bánh tráng sắn và rau muống tươi. &#8220;Nhà Quê&#8221; mới ra phố mà đã để lại nhiều ấn tượng với những ai đã từng có một thời sống với làng quê, từng ăn những món ăn dân dã, đầy hương vị quê nhà!</p>
<p>Quán nằm ngay trên con đường Nguyễn Thị Minh Khai đông vui của thành phố Đà Nẵng. Một không gian tuy chưa phải là nơi lý tưởng, đúng nghĩa với &#8220;nhà quê&#8221;, nhưng ít nhiều cũng gợi lên cho khách thập phương một chút không gian, tĩnh lặng và lãng mạn khi ngồi bù khú bên nhau trên tấm phản gỗ cổ xưa, trong tiếng guitar thùng nhỏ nhẹ lồng trong những hoài niệm về làng quê ngày xưa. Nhìn món ăn là lạ, một đĩa gà tre muối tiêu Quế Sơn trộn rau răm thơm phức; một tô bánh trôi nước xào rau muống tỏi đậm đà&#8230;<br />
      Các món ăn dân dã ấy được chế biến từ đặc sản của đất &#8220;chưa mưa đã thấm&#8221;, được các nghệ nhân lâu năm ở xứ Quảng này chế biến; tất cả đều mang hồn quê, chan chứa mùi vị của dân gian. Giữa phố xá đông người với bao nhiêu thức ngon vật lạ, đắt tiền, càng làm cho vẻ đẹp của những món ăn dân dã này thêm quyến rũ. Nói cho thi vị, hình ảnh một tí, đấy là vẻ đẹp của người con gái nông thôn giữa chốn thị thành! Điều lạ lẫm hơn, chủ quán này là một cậu con trai chưa đầy 30 tuổi, còn rất trẻ. Tuy nghề chính là cán bộ ngân hàng, nhưng chẳng biết vì lẽ gì mà Hà Phước Tuấn lại đam mê chuyện hoài cổ với những món ăn &#8220;nhà quê&#8221; ấy! Tuấn cười và nhỏ nhẹ với tôi rằng: Ai cũng ra đi từ một làng quê nào đó, mỗi người ít nhiều đều gắn với những món ăn thời thơ ấu của mình. Cho dù bây giờ họ đang sống sung túc ở thị thành, nhưng tình cờ gặp lại không gian &#8220;quê nhà&#8221; ấy, họ đều muốn quay về với cội rễ, đúng hơn là có dịp để họ nhận ra chính mình giữa cuộc đời này. </p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/nguyenngochanh.wordpress.com/415/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/nguyenngochanh.wordpress.com/415/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/nguyenngochanh.wordpress.com/415/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/nguyenngochanh.wordpress.com/415/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/nguyenngochanh.wordpress.com/415/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/nguyenngochanh.wordpress.com/415/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/nguyenngochanh.wordpress.com/415/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/nguyenngochanh.wordpress.com/415/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/nguyenngochanh.wordpress.com/415/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/nguyenngochanh.wordpress.com/415/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/nguyenngochanh.wordpress.com/415/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/nguyenngochanh.wordpress.com/415/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/nguyenngochanh.wordpress.com/415/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/nguyenngochanh.wordpress.com/415/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=nguyenngochanh.wordpress.com&amp;blog=835947&amp;post=415&amp;subd=nguyenngochanh&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://nguyenngochanh.wordpress.com/2009/10/12/m%e1%bb%99t-chut-h%e1%bb%93n-que/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://1.gravatar.com/avatar/7240834157628dbefccde77caddf8ade?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">nguyenngochanh</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Chông chênh</title>
		<link>http://nguyenngochanh.wordpress.com/2009/08/19/chenh-venh/</link>
		<comments>http://nguyenngochanh.wordpress.com/2009/08/19/chenh-venh/#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 19 Aug 2009 10:42:27 +0000</pubDate>
		<dc:creator>nguyenngochanh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Thơ]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://nguyenngochanh.wordpress.com/?p=403</guid>
		<description><![CDATA[Tìm đâu ra cuối truông sâu Dấu chân xưa lấp trong màu thời gian Khơi lên từ đống tro tàn Biết còn không ánh trăng vàng ngày xưa Trời đang nắng bỗng nhiên mưa Đâu đây có tiếng ai vừa gọi tôi Nửa nghe nhỏ nhẹ, xa xôi Nửa thân quen, ấy là tôi . [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=nguyenngochanh.wordpress.com&amp;blog=835947&amp;post=403&amp;subd=nguyenngochanh&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><em><strong>Tìm đâu ra<br />
cuối truông sâu<br />
Dấu chân xưa<br />
lấp trong màu thời gian<br />
Khơi lên từ đống tro tàn<br />
Biết còn không<br />
ánh trăng vàng ngày xưa</p>
<p>Trời đang nắng<br />
bỗng nhiên mưa<br />
Đâu đây có tiếng ai vừa gọi tôi<br />
Nửa nghe nhỏ nhẹ, xa xôi<br />
Nửa thân quen, ấy là tôi . Rất gần</p>
<p>Đầu ghềnh<br />
còn đứng phân vân<br />
Cuối truông lạc bước phong trần<br />
Về đâu ?<br />
Chân dò chưa hết nông sâu<br />
Đã quay lại với nhịp cầu chông chênh<br />
Sắc, không chân bước gập ghềnh<br />
Cõi mơ hồ ấy buồn tênh phận mình</p>
<p>Từ trong lục lạc vô minh<br />
Bày ra bao nỗi nhân tình, bể dâu<br />
Cuối truông về lại sông sâu<br />
Còn gì đây mối duyên đầu phôi phai</p>
<p>Thôi thì chân bước, dặm dài<br />
Chút tình xưa biết còn ai tỏ bày<br />
Một đời ngẫm lại, mới hay<br />
Chưa bao giờ được đắm say yêu người !</strong></em></p>
<p>Thêm một ngày đáng nhớ trong đời<br />
20/8/2009</p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/nguyenngochanh.wordpress.com/403/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/nguyenngochanh.wordpress.com/403/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/nguyenngochanh.wordpress.com/403/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/nguyenngochanh.wordpress.com/403/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/nguyenngochanh.wordpress.com/403/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/nguyenngochanh.wordpress.com/403/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/nguyenngochanh.wordpress.com/403/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/nguyenngochanh.wordpress.com/403/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/nguyenngochanh.wordpress.com/403/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/nguyenngochanh.wordpress.com/403/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/nguyenngochanh.wordpress.com/403/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/nguyenngochanh.wordpress.com/403/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/nguyenngochanh.wordpress.com/403/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/nguyenngochanh.wordpress.com/403/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=nguyenngochanh.wordpress.com&amp;blog=835947&amp;post=403&amp;subd=nguyenngochanh&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://nguyenngochanh.wordpress.com/2009/08/19/chenh-venh/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://1.gravatar.com/avatar/7240834157628dbefccde77caddf8ade?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">nguyenngochanh</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>ĐỌC DƯỚI TRĂNG CÙNG KAZIK CỦA NGUYỄN NGỌC HẠNH</title>
		<link>http://nguyenngochanh.wordpress.com/2009/08/03/d%e1%bb%8dc-d%c6%b0%e1%bb%9bi-trang-cung-kazik-c%e1%bb%a7a-nguy%e1%bb%85n-ng%e1%bb%8dc-h%e1%ba%a1nh/</link>
		<comments>http://nguyenngochanh.wordpress.com/2009/08/03/d%e1%bb%8dc-d%c6%b0%e1%bb%9bi-trang-cung-kazik-c%e1%bb%a7a-nguy%e1%bb%85n-ng%e1%bb%8dc-h%e1%ba%a1nh/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 03 Aug 2009 03:07:37 +0000</pubDate>
		<dc:creator>nguyenngochanh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Những bài viết về thơ Nguyễn Ngọc Hạnh]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://nguyenngochanh.wordpress.com/?p=385</guid>
		<description><![CDATA[Trần Thiện Anh                          Ông ngồi lặng yên không nói gì Mờ sương Mỹ Sơn trời khuya dần buông Gió ru lời xưa cỏ cây điêu tàn Tôi đâu có nói gì cùng Kazik Mà sao đền tháp cứ nhìn tôi Mà sao vũ nữ Chăm ngưng múa hát Thần Shiva níu thời gian trôi [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=nguyenngochanh.wordpress.com&amp;blog=835947&amp;post=385&amp;subd=nguyenngochanh&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong>Trần Thiện Anh</strong></p>
<p><strong><strong>                        </strong></strong><em><br />
<strong>Ông ngồi lặng yên không nói gì</strong><br />
<em><strong>Mờ sương Mỹ Sơn trời khuya dần buông</strong></em><strong><br />
<em>Gió ru lời xưa cỏ cây điêu tàn</em></strong></em><strong></strong></p>
<p><strong><em>Tôi đâu có nói gì cùng Kazik</em></strong><em><br />
<em><strong>Mà sao đền tháp cứ nhìn tôi</strong></em><strong><br />
<em>Mà sao vũ nữ Chăm ngưng múa hát</em><br />
<em>Thần Shiva níu thời gian trôi dạt</em></strong></em></p>
<p><strong><em>Ông chạm vào đá hồi sinh</em></strong><em><br />
<em><strong>Những mất đi, sanh nở</strong></em><strong><br />
<em>Dưới lớp rêu mờ tỏ</em><br />
<em>Lấp lánh hơi ấm bàn tay Chămpa trong đó</em></strong></em></p>
<p><strong><em>Những đền tháp và những vụn nát</em></strong><em><br />
<em><strong>Giữa thung lũng trần gian</strong></em><strong><br />
<em>Như con tò vò chằm vá cần mẫn</em><br />
<em>Nỗi niềm say mê tạo tác</em></strong></em></p>
<p><strong><em>Phải chi tôi đừng nói gì</em></strong><em><br />
<em><strong>Vầng trăng kia sẽ trò chuyện cùng ông</strong></em><strong><br />
<em>Cổ tháp kia sẽ lặng lẽ cùng ông</em><br />
<em>Về những đổ vỡ trinh bạch</em><br />
<em>Những vụn nát đền đài</em></strong></em></p>
<p><strong><em>Ông ngồi lặng yên không nói gì</em></strong><em><br />
<em><strong>Nhìn vầng trăng trên tháp</strong></em><strong><br />
<em>Tạc câu ca Chăm lên ngực</em><br />
<em>Chạm vào điệu múa đất đai</em></strong></em></p>
<p><strong><em>Làm sao có thể kiệm lời</em></strong><em><br />
<strong>Trước thần Shiva và tượng mất đầu</strong><strong><br />
<strong>Giữa hằng hà thiện ác.</strong></strong></em></p>
<p>Bài thơ này làm tôi nhớ đến người kiến trúc sư Ba Lan tài hoa mà tôi có may mắn được gặp một lần bên tháp Chàm Mỹ Sơn lần tôi qua xứ Quảng. Và qua đó tôi biết ông đã dành cả phần đời còn lại để giúp Việt Nam phục chế, trùng tu lại những tháp chàm hoang phế bao đời. Bài thơ có 4 nhân vật: Kazik, Cổ tháp, Trăng và tác giả (tôi). Kazik ngồi không nói. Tác giả ngồi không nói. Cổ tháp điêu tàn như đang nói bằng đổ vỡ, như kêu cứu. Chỉ có Trăng trò chuyện cùng Kazik&#8230; Bài thơ như một vết cắt lưu giữ lại thời khắc tâm trạng của người kiến trúc sư muốn phục chế lại thời gian đã mất.</p>
<p>Bài thơ cứ dẫn dắt như một câu chuyện kể khách quan trộn lẫn trữ tình. Một trữ tình tự sự. Tác giả phân thân vào không gian huyền thoại:</p>
<p><strong><em>Mờ sương Mỹ Sơn trời khuya dần buông</em></strong><em><br />
<strong>Gió ru lời xưa cỏ cây điêu tàn&#8230;</strong><strong><br />
<strong>Vũ nữ Chăm ngưng múa hát</strong><br />
<strong>Thần Shiva níu thời gian trôi dạt</strong></strong></em></p>
<p>Tác giả phân thân vào vầng Trăng để nhìn thấy đền đài đổ nát, những &#8220;đổ vỡ trinh bạch&#8221; để cảm thấu tỏ tường &#8220;con tò vò chằm vá&#8221; &#8230; thời gian đã mất. Đấy là sự phân thân đầu tiên và cuối cùng nhập hồn vào Kazik để đọc được lòng ông:</p>
<p><strong><em>Tạc câu ca Chăm lên ngực</em></strong><em><br />
<em><strong>Chạm vào điệu múa đất đai</strong></em></em></p>
<p>Vậy mà bài thơ lại như một độc thoại câm của người kiến trúc sư từ phương xa đến, làm cho người đọc tin rằng, chính cái đêm trăng bên tháp Chàm đổ nát ấy đã có thể dựng lên cả một quá khứ vàng son khi khổ thơ kết xuất hiện:</p>
<p><strong><em>Làm sao có thể kiệm lời</em></strong><em><br />
<em><strong>Trước thần Shiva và tượng mất đầu</strong></em><strong><br />
<em>Giữa hằng hà thiện ác.</em></strong></em></p>
<p>Tôi nghĩ bài thơ này hơi khác, lạ so với phần lớn thơ của Nguyễn Ngọc Hạnh, vì cấu trúc bài thơ này mang tính đa chiều, nó giống một cái tháp mà quay quanh nó, ta đọc được nhiều vẻ đẹp khác nhau. Lại có thể vì một cái tên Tây cũng làm cho cảm xúc người đọc khác đi, bởi tự thân chữ Kazik cũng khác với những Trung những Dũng quá quen thuộc với tôi. Hay là khi viết về Kazik, chính Nguyễn Ngọc Hạnh cũng muốn thơ mình tây tây một chút cho hợp với đối tượng trữ tình?</p>
<p>Dù sao đi nữa thì bài thơ DƯỚI TRĂNG CÙNG KAZIK cũng mang lại cho tôi một cảm giác khác khi đọc thơ Nguyễn Ngọc Hạnh, và nó để lại cho tôi một ấn tượng về Kazik, một con người từ xa đến đây và đã thực sự yêu đất nước tôi bằng chính công việc của mình như con tò vò chằm vá cần mẫn, người phục chế thời gian đã mất.<br />
<a href="http://nguyenngochanh.vnweblogs.com/gallery/2468/199764-Picture%20043.jpg"></a><br />
<em>Tháng 6.2009</em></p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/nguyenngochanh.wordpress.com/385/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/nguyenngochanh.wordpress.com/385/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/nguyenngochanh.wordpress.com/385/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/nguyenngochanh.wordpress.com/385/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/nguyenngochanh.wordpress.com/385/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/nguyenngochanh.wordpress.com/385/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/nguyenngochanh.wordpress.com/385/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/nguyenngochanh.wordpress.com/385/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/nguyenngochanh.wordpress.com/385/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/nguyenngochanh.wordpress.com/385/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/nguyenngochanh.wordpress.com/385/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/nguyenngochanh.wordpress.com/385/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/nguyenngochanh.wordpress.com/385/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/nguyenngochanh.wordpress.com/385/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=nguyenngochanh.wordpress.com&amp;blog=835947&amp;post=385&amp;subd=nguyenngochanh&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://nguyenngochanh.wordpress.com/2009/08/03/d%e1%bb%8dc-d%c6%b0%e1%bb%9bi-trang-cung-kazik-c%e1%bb%a7a-nguy%e1%bb%85n-ng%e1%bb%8dc-h%e1%ba%a1nh/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://1.gravatar.com/avatar/7240834157628dbefccde77caddf8ade?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">nguyenngochanh</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Tàn phai &#8211; Bước đột phá trong thơ Nguyễn Ngọc Hạnh</title>
		<link>http://nguyenngochanh.wordpress.com/2009/07/30/tan-phai-b%c6%b0%e1%bb%9bc-d%e1%bb%99t-pha-trong-th%c6%a1-nguy%e1%bb%85n-ng%e1%bb%8dc-h%e1%ba%a1nh/</link>
		<comments>http://nguyenngochanh.wordpress.com/2009/07/30/tan-phai-b%c6%b0%e1%bb%9bc-d%e1%bb%99t-pha-trong-th%c6%a1-nguy%e1%bb%85n-ng%e1%bb%8dc-h%e1%ba%a1nh/#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 30 Jul 2009 08:29:24 +0000</pubDate>
		<dc:creator>nguyenngochanh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Những bài viết về thơ Nguyễn Ngọc Hạnh]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://nguyenngochanh.wordpress.com/?p=377</guid>
		<description><![CDATA[Huỳnh Minh Tâm    Tôi chỉ là người em, đôi lúc &#8220;bốc đồng&#8221; thì bảo &#8220;bạn tâm giao&#8221; với nhà thơ Nguyễn Ngọc Hạnh, cứ ngỡ anh vẫn còn lim ngủ trong &#8220;tháp ngà&#8221; của mạch thơ cũ &#8230; Những tất cả những điều tôi đã nghĩ về anh như vậy là hoàn toàn sai lầm. [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=nguyenngochanh.wordpress.com&amp;blog=835947&amp;post=377&amp;subd=nguyenngochanh&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><em><strong>Huỳnh Minh Tâm</strong></em><strong></strong></p>
<p>   Tôi chỉ là người em, đôi lúc &#8220;bốc đồng&#8221; thì bảo &#8220;bạn tâm giao&#8221; với nhà thơ Nguyễn Ngọc Hạnh, cứ ngỡ anh vẫn còn lim ngủ trong &#8220;tháp ngà&#8221; của mạch thơ cũ &#8230; Những tất cả những điều tôi đã nghĩ về anh như vậy là hoàn toàn sai lầm. Anh vẫn là con người đa cảm đa tình với thơ, nặng nợ và đầy khát vọng với chữ nghĩa và cái đẹp, quyến luyến những giai tầng còn ẩn sâu trong xúc cảm. Gần đây, anh có viết hai bài thơ ấn tượng và hay, gợi một sức viết, sức bật mới. Bài thứ hai hẹn dịp khác. Ở đây tôi muốn giới thiệu bài thơ &#8220;<em>Tàn phai</em>&#8221; của anh mà tôi tâm đắc!</p>
<p><em>   Khi ánh trăng sắp tan ra trong đêm nguyệt thực</em><br />
<em>   Bầy chim ngủ yên trên cành cũng hối tiếc, bay đi</em><br />
<em>   Bay về phía bầu trời vô định, bay về đâu trong đêm mịt mù</em><br />
<em>   Mùi hoa sữa sau vườn cũng bay đi, bay mất ánh trăng</em><br />
<em>   Một chút tàn phai còn lại với mình tôi, giá lạnh</em></p>
<p>   Giai điệu thật đẹp, cách thể hiện rất mới mẻ. Hình ảnh ánh trăng, bóng chim và mùi hoa sữa cũng chỉ là quen thuộc, nhưng ấn tượng thơ anh để lại trong lòng độc giả là nét tàn phai bình dị, đơn độc của nó: <em>tàn rồi, bay rồi, bay đi, bay mất</em> biền biệt trong cuộc đời và tâm thức. Thơ lay động hồn người từ chỗ cái tôi trữ tình đã cất lên tiếng nói nội tâm, cái lạnh giá của thời gian vô thường sừng sững bóng núi trước mặt. Từ năm dòng &#8220;nổ&#8221; âm vang ấy, các khổ tiếp theo chấp cánh bay lên với số phận chìm nổi. Đó là dòng ý thức, là chân lý của thơ. Vì thơ luôn duyên nợ với số phận, cùng rong ruỗi với cả hạnh phúc và bất hạnh trên nẻo chông chênh gập ghềnh của đời mình:</p>
<p><em>   Giấc ngủ vẫn từng đêm chập chờn, không còn mơ thấy gì</em><br />
<em>   Không còn biết ai đã đạp vào cơn mơ hạnh phúc</em><br />
<em>   Đêm cứ thế tan ra, ngày cứ thế trôi qua, tẻ nhạt</em><br />
<em>   Ánh trăng ngày xưa từ đó cũng tan dần&#8230;</em></p>
<p>   Viết về mình hay một hình bóng xa xôi nào đó cũng là viết về nỗi đau bát ngát bản ngã bản thể của ký ức. Cơn mơ hạnh phúc ai đạp vào thật là tàn nhẫn, một hình ảnh đầy bi kịch. Nhưng quằn quại hơn có lẽ là khát vọng bị đánh cắp, là ánh trăng, là nỗi buồn, là chiếc lá theo thời gian nỗi tàn phai càng đậm nét, một tâm thể cô đơn toàn triệt trong ý thức, bộc lộ một nhu cầu cần cứu vớt, sẻ chia:</p>
<p><em>   Khi em cầm ngọn gió cuối thu</em><br />
<em>   Chiếc lá vàng rơi vào bài thơ tình phai nhạt</em><br />
<em>   Em đừng chạm hồn tôi, một nỗi niềm ẩn khuất</em><br />
<em>   Đâu phải là nơi dừng chân mà chỗ cuối của con đường</em></p>
<p>   Tác giả và nhân vật cùng gặp nhau ở chỗ ẩn khuất, ở chỗ mê cung đôi ba lần vấp phải vì sự run rấy, ruồng bỏ của tình yêu. Mà tình yêu là điểm sáng, là hy vọng của cuộc sống. Mà bây giờ số phận bị trượt ngã, ý thức bị trượt ngã, nỗi tàn phai trượt ngã&#8230; Chỉ còn thơ là đứng dậy, vực dậy một tâm hồn yếu ớt mong manh. Tôi còn nhớ tình cảm này, thi sĩ Bùi Giáng có viết đôi câu cũng rất hay: &#8221; <em>Những dòng lệ tuôn mấy lần khắc khoải/ Những nụ cười tròn mấy bận hân hoan/ Những ngoảnh mặt im lìm trong ái ngại/ Những bắt tay xao động với muôn vàn&#8221;.</em></p>
<p>   Ôi nỗi đời chua cay và mật ngọt, nhưng dẫu sao đời sống vẫn vẫy gọi ta dấn bước. Yêu, không yêu, yêu, không yêu là sự phân tâm của ý thức đầy trách nhiệm bản thân. Không phải vớt vát lại một nỗi mất mát lớn, một nỗi thất vọng tràn trề âm ỉ, nhưng nhà thơ Nguyễn Ngọc Hạnh đã biết dừng ở &#8220;chỗ cuối của con đường&#8221; để tự phản tĩnh, đó là tấm lòng của tác giả để chuyển sang một hướng sống khác, một niềm hy vọng mới cho đời mình. Bởi vậy mà hai khổ thơ cuối bài thơ đã trở lại vỗ về thiết tha đòi gọi một tâm hồn nhẫn nại chịu đựng và biết yêu quý cuộc sống: &#8221; <em>Xin đừng vấp tiếng chim kêu/ Vỡ tan giai điệu mùa thu mượt mà trong trẻo/ Đừng để khi trở về vườn hương cũ/ Tiếng chim lạ rồi, mất giọng thơ xưa&#8221;.</em></p>
<p>   Một lời nhắn nhủ thỏ thẻ rất từ ái, rất thiêng liêng. Ánh sáng cuối đường hầm. Một tấm phao sau những ngày lênh đênh thuyền vỡ. Tàn phai, tẻ nhạt, bóng cây hiu quạnh&#8230;đó là thực tại, nhưng dẫu là gì đi nữa mỗi ngày là một niềm vui khi mở mắt ra nhìn thấy mặt trời và chốc chốc thổn thức với muôn vàn ký ức hồi thu. Nói chung, bài thơ có sức liên tưởng rộng, ngôn ngữ anh dùng tinh tế, quyến rũ, chải chuốt. Nguyễn Ngọc Hạnh biết gắn bó hữu cơ các hình ảnh để nâng các sự kiện lên tính bi kịch, thắt gút, rồi mở ra thông thoáng và đắm lại thứ cảm xúc mênh mang, mê hoặc. Theo thiển ý của tôi, bài thơ rất hay, là bước đột phá trong thơ Nguyễn Ngọc Hạnh, nhưng hạnh phúc hơn, có lẽ vì tác giả đã được sẻ chia  nỗi đau với số phận run rủi và một tâm hồn khắc khoải mong chờ ở một tình yêu đẹp, tinh khiết cho thơ. Nói như Bùi Giáng: <em>&#8220;Còn đọng giữa một tấm lòng thương nhớ/ Kỷ niệm ngần giá cúc với nồng sen.&#8221;</em> </p>
<p> </p>
<p>Nguyễn Ngọc Hạnh</p>
<p><em><strong>TÀN PHAI</strong></em> </p>
<p><em>Khi ánh trăng sắp tan ra trong đêm nguyệt thực</em><br />
<em>Bầy chim ngủ yên trên cành cũng hối tiếc, bay đi</em><br />
<em>Bay về phía bầu trời vô định, bay về đâu trong đêm mịt mù</em><br />
<em>Mùi hoa sữa sau vườn cũng bay đi, bay mất ánh trăng</em><br />
<em>Một chút tàn phai còn lại với mình tôi, giá lạnh</em></p>
<p><em>Giấc ngủ vẫn từng đêm chập chờn, không còn mơ thấy gì</em><br />
<em>Không còn biết ai đã đạp vào cơn mơ hạnh phúc</em><br />
<em>Đêm cứ thế tan ra, ngày cứ thế trôi qua, tẻ nhạt</em><br />
<em>Ánh trăng ngày xưa từ đó cũng tan dần&#8230;</em></p>
<p><em>Khi ngồi nhớ, lại quên ngày mong nhớ</em><br />
<em>Khi nỗi buồn lấn hết những ngày vui</em><br />
<em>Không còn biết tiếng chim lạc bầy kêu khản giọng<br />
Bay về đâu khi trăng vỡ tan rồi</em></p>
<p><em>Khi em cầm ngọn gió cuối thu</em><br />
<em>Chiếc lá vàng rơi vào bài thơ tình phai nhạt</em><br />
<em>Em đừng chạm hồn tôi, một nỗi niềm ẩn khuất</em><br />
<em>Đâu phải là nơi dừng chân mà chỗ cuối của con đường</em></p>
<p><em>Xin cũng đừng bội ước với dòng sông</em><br />
<em>Nơi ấy vẫn là nơi em đến</em><br />
<em>Vẫn là suối nguồn chảy ra biển lớn</em><br />
<em>Là bến sông xưa em neo đậu mưa chiều</em></p>
<p><em>Xin đừng vấp tiếng chim kêu</em><br />
<em>Vỡ tan giai điệu mùa thu mượt mà trong trẻo</em><br />
<em>Đừng để khi trở về nơi vườn hương cũ</em><br />
<em>Tiếng chim lạ rồi, mất giọng thơ xưa.</em></p>
<p><em> </em></p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/nguyenngochanh.wordpress.com/377/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/nguyenngochanh.wordpress.com/377/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/nguyenngochanh.wordpress.com/377/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/nguyenngochanh.wordpress.com/377/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/nguyenngochanh.wordpress.com/377/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/nguyenngochanh.wordpress.com/377/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/nguyenngochanh.wordpress.com/377/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/nguyenngochanh.wordpress.com/377/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/nguyenngochanh.wordpress.com/377/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/nguyenngochanh.wordpress.com/377/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/nguyenngochanh.wordpress.com/377/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/nguyenngochanh.wordpress.com/377/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/nguyenngochanh.wordpress.com/377/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/nguyenngochanh.wordpress.com/377/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=nguyenngochanh.wordpress.com&amp;blog=835947&amp;post=377&amp;subd=nguyenngochanh&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://nguyenngochanh.wordpress.com/2009/07/30/tan-phai-b%c6%b0%e1%bb%9bc-d%e1%bb%99t-pha-trong-th%c6%a1-nguy%e1%bb%85n-ng%e1%bb%8dc-h%e1%ba%a1nh/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://1.gravatar.com/avatar/7240834157628dbefccde77caddf8ade?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">nguyenngochanh</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Qua đò nhớ mẹ</title>
		<link>http://nguyenngochanh.wordpress.com/2009/07/23/qua-do-nh%e1%bb%9b-m%e1%ba%b9/</link>
		<comments>http://nguyenngochanh.wordpress.com/2009/07/23/qua-do-nh%e1%bb%9b-m%e1%ba%b9/#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 23 Jul 2009 03:27:38 +0000</pubDate>
		<dc:creator>nguyenngochanh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Thơ]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://nguyenngochanh.wordpress.com/?p=344</guid>
		<description><![CDATA[          Tôi sinh ra từ bến sông này Sông thì hẹp mà quê dài rộng thế Đời mẹ nhọc nhằn bao mưa nguồn chớp bể Ấp ủ đàn con trong đôi gánh tảo tần Bóng mẹ gầy lặn lội bờ sông Đêm giá lạnh ẵm bồng ru tiếng khóc Nỗi niềm [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=nguyenngochanh.wordpress.com&amp;blog=835947&amp;post=344&amp;subd=nguyenngochanh&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><img class="alignleft size-thumbnail wp-image-346" title="Bến sông quê" src="http://nguyenngochanh.files.wordpress.com/2009/07/copy-of-hoian-hn.jpg?w=150&#038;h=130" alt="Bến sông quê" width="150" height="130" /> </p>
<p> </p>
<p> </p>
<p> </p>
<p> </p>
<p>Tôi sinh ra<br />
từ bến sông này<br />
Sông thì hẹp<br />
mà quê dài rộng thế</p>
<p>Đời mẹ nhọc nhằn<br />
bao mưa nguồn chớp bể<br />
Ấp ủ đàn con<br />
trong đôi gánh tảo tần</p>
<p>Bóng mẹ gầy<br />
lặn lội bờ sông<br />
Đêm giá lạnh<br />
ẵm bồng ru tiếng khóc<br />
Nỗi niềm trôi xuôi<br />
theo con đò dọc<br />
Trôi cả thời thiếu nữ mẹ tôi</p>
<p>Không gọi đò, con gọi mẹ ơi !<br />
Trên bến sông này<br />
ngày xưa mẹ tắm<br />
Nước tận đầu nguồn<br />
chảy ra biển lớn<br />
mang theo phù sa<br />
từ sữa mẹ ngọt ngào</p>
<p>Đau đáu bên lòng<br />
một khúc ca dao<br />
Chợ sớm chợ chiều dãi dầm đời mẹ<br />
Thân cò dạt trôi<br />
bao mùa dâu bể<br />
Mẹ một đời đứng tựa bờ ao</p>
<p>Con trở về lặng lẽ<br />
non cao<br />
Núi vẫn xa xanh<br />
mẹ già không còn nữa<br />
Nghe đâu đây<br />
có tiếng ai vừa gọi<br />
Bếp lửa ngời lên<br />
trong mắt mẹ đang cười </p>
<p>Không gọi đò, con gọi mẹ ơi !<br />
Sông thì hẹp<br />
mà vô bờ đến vậy<br />
Con đi qua hết một thời trai trẻ<br />
Từ chiếc đò lòng mẹ<br />
Qua sông .</p>
<p>Ôi con đò lòng mẹ<br />
mênh mông !</p>
<p> </p>
<p>28.3.2009</p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/nguyenngochanh.wordpress.com/344/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/nguyenngochanh.wordpress.com/344/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/nguyenngochanh.wordpress.com/344/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/nguyenngochanh.wordpress.com/344/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/nguyenngochanh.wordpress.com/344/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/nguyenngochanh.wordpress.com/344/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/nguyenngochanh.wordpress.com/344/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/nguyenngochanh.wordpress.com/344/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/nguyenngochanh.wordpress.com/344/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/nguyenngochanh.wordpress.com/344/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/nguyenngochanh.wordpress.com/344/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/nguyenngochanh.wordpress.com/344/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/nguyenngochanh.wordpress.com/344/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/nguyenngochanh.wordpress.com/344/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=nguyenngochanh.wordpress.com&amp;blog=835947&amp;post=344&amp;subd=nguyenngochanh&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://nguyenngochanh.wordpress.com/2009/07/23/qua-do-nh%e1%bb%9b-m%e1%ba%b9/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>4</slash:comments>
	
		<media:content url="http://1.gravatar.com/avatar/7240834157628dbefccde77caddf8ade?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">nguyenngochanh</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://nguyenngochanh.files.wordpress.com/2009/07/copy-of-hoian-hn.jpg?w=150" medium="image">
			<media:title type="html">Bến sông quê</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Ký ức làng</title>
		<link>http://nguyenngochanh.wordpress.com/2008/09/30/ky-%e1%bb%a9c-lang/</link>
		<comments>http://nguyenngochanh.wordpress.com/2008/09/30/ky-%e1%bb%a9c-lang/#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 30 Sep 2008 08:11:02 +0000</pubDate>
		<dc:creator>nguyenngochanh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Tác phẩm báo chí]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://nguyenngochanh.wordpress.com/?p=337</guid>
		<description><![CDATA[       Ghi chép của Nguyễn Ngọc Hạnh Xưa nay, nhiều người đã từng viết về làng quê của mình. Mỗi người một cách “về nguồn” khác nhau bằng chính ký ức và hoài niệm tuổi thơ mà họ đã từng sống, từng mang theo suốt cuộc đời mình. Tôi vốn xa làng từ nhỏ, [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=nguyenngochanh.wordpress.com&amp;blog=835947&amp;post=337&amp;subd=nguyenngochanh&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<blockquote>
<div style="margin-left:2.5in;text-indent:.5in;text-align:left;"><span style="font-size:medium;font-family:times new roman,times;"><span style="font-size:small;"><em> </em></span></span><span style="font-size:medium;font-family:times new roman,times;"><span style="font-size:small;"><em> </em></span></span></div>
</blockquote>
<p><em><strong><a rel="attachment wp-att-396" href="http://nguyenngochanh.wordpress.com/2008/09/30/ky-%e1%bb%a9c-lang/h038-5/"><img class="size-full wp-image-396" title="h038" src="http://nguyenngochanh.files.wordpress.com/2008/09/h0384.jpg?w=475" alt="Nuôi tằm"   /></a> </strong></em> </p>
<p><em><strong> </strong></em><strong><span style="color:#ffcc00;">Ghi chép của Nguyễn Ngọc Hạnh</span></strong></p>
<p><strong><em>Xưa nay, nhiều người đã </em><em>từng viết về làng quê của mình. Mỗi người một cách “về nguồn” khác nhau bằng chính ký ức và hoài niệm tuổi thơ mà họ đã từng sống, từng mang theo suốt cuộc đời mình. Tôi vốn xa làng từ nhỏ, hình ảnh ngôi làng xưa bên dòng sông Vu Gia như một kỷ niệm khó nguôi quên. Ai chẳng luôn nghĩ đến một tuổi thơ giàu có với nhiều kỷ niệm về làng quê của mình. Nhưng có lẽ chỉ điều ấy thôi, chưa đủ. Điều quan trọng hơn là tuỳ ở khả năng lưu giữ nguyên vẹn hình ảnh trong ký ức của tuổi thơ và khả năng rung động trước tất cả những gì còn dự trữ trong ký ức về làng quê ấy.</em></strong></p>
<p style="text-align:left;"><strong><em>Nỗi nhớ làng luôn là tâm trạng khắc khoải, bồn chồn đến day dứt.<br />
</em>Cái làng ấy ra đi cùng tôi<br />
mà tôi nào hay biết<br />
Chỉ mỗi điều giữa câu thơ tôi viết<br />
Con sông quê bóng núi cứ chập chờn.</strong></p>
<p style="text-align:left;"><em><strong>Đấy là những câu thơ tôi viết đã lâu rồi. Viết về cái làng Đại Hồng nhỏ bé quê tôi. Một bên là núi non thơ mộng, nơi có thắng cảnh Bằng Am – Khe Lim nổi tiếng, bên kia là con sông Vu Gia hiền hoà chảy dọc suốt tuổi thơ tôi những năm tháng chiến tranh. Trong một góc nhỏ của ký ức, tôi vẫn luôn nhớ về làng quê ngày thơ bé với biết bao vui buồn. Những chuyến đò ngang mỗi ngày mẹ tôi tần tảo buôn gánh bán bưng để nuôi anh em tôi ăn học nên người.  Nhớ những gánh loòng boong trĩu nặng của các chàng trai nông dân đi hái từ trên Hội Khách về. Loại trái cây đặc biệt này có vỏ màu vàng nhạt, ruột màu trắng gồm nhiều múi nhỏ và có vị ngọt lịm, đấy là đặc sản nổi tiếng của Đại Lộc quê tôi. Đến nơi dây, du khách thú vị biết nhường nào khi vừa thưởng thức hương vị ngọt ngào của những lòong boong đầu mùa vừa nghe các cụ già kể lại truyền thuyết rất lý thú và hấp dẫn về tên tuổi của vua Gia Long gắn liền với loại trái cây đặc sản này. Tôi được biết, mới đây, những địa danh như Bãi Quả, Đường mòn Gia Long, Hội Khách đang được chính quyền địa phương có ý tưởng phục hồi “ ngàỳ hội xả vườn” để phát triển du lịch.</strong></em></p>
<p style="text-align:left;"><em><strong>Bánh tráng cuốn là đặc sản của làng tôi. Tôi còn nhớ chiếc cối xay bột, vài tấm liếp tre, một cái nồi to có bịt khung vải bao quanh để mẹ tôi tráng bánh hằng ngày mang ra chợ, bán. Ở làng tôi, hầu như nhà nào cũng có dụng cụ tráng bánh và có thể tráng được theo kiểu “tay ngang” này. Bánh tráng có thể nhiều nơi đều có, nhưng ít nơi nào ngon bằng Đại Lộc; sản phẩm này hiện nay đã trở thành một thương hiệu nổi tiếng ở miền Trung.</strong></em></p>
<p style="text-align:left;"><em><strong>Dâu, tằm cũng là dấu ấn sâu đậm trong tuổi thơ tôi. Ngày cha tôi còn sống, ông thường cho tằm ăn lá dâu. Lá dâu cho tằm ăn lúc tằm mới nở, phải là những lá dâu non, xắt thật nhỏ, nhuyển như thuốc rê, được rải đều lên lớp tằm con. Đến khi tắm ăn ba, chỉ cần hái lá dâu về, rửa sạch, giũ cho khô, rải nguyên lá vào nong cho tằm ăn. Làng tôi là một trong những vùng đất nổi tiếng về nghề trồng dâu, nuôi tằm. Và, mỗi lần về quê, hình ảnh cha tôi ngồi bên ngọn đèn dầu hiu hắt để xắt lá dâu cho tằm ăn khuya, làm tôi không sao cầm được nước mắt.</strong></em></p>
<p style="text-align:left;"><em><strong>Nhớ làng mình ngày ấy nghèo khó, càng thương cha mẹ đã bao năm trời vất vả, chẳng có một ngày vui, yên ấm. Những mơ ước nhỏ nhoi sinh thời, lúc còn sống bao đêm hằng mong ước; từ con đường làng lầy lội đến chiếc cầu nhỏ bắt qua sông, cho tới khi nhắm mắt vẫn chỉ là giấc mơ đối với bậc sinh thành. Bây giờ mỗi lần chúng tôi chạy xe vun vút trên con đường quốc lộ 14B rộng thênh thang, trải nhựa láng bóng nối làng quê của mình với phố thị thông qua chiếc cầu Hà Nha vừa đẹp lại vừa hiện đại, trong lòng bỗng gợi lên cồn cào nỗi ước mong ngày ấy của cha tôi. Đại Lộc bây giờ đã khác xưa nhiều, không còn những con đường đầy bụi mù trong ngày nắng, lầy lội những ngày mưa; tất cả dường như đang mở ra một kỳ vọng vào tương lại tươi đẹp.</strong></em></p>
<p style="text-align:left;"><em><strong>Nhiều người con của quê hương xa xứ, khi trở về Đại Lộc hình như ai cũng ngạc nhiên trước những đổi thay quá đổi bất ngờ ấy. Hồ chứa nước khe Tân, một hồ nước lớn thứ hai sau hồ Phú Ninh của tỉnh Quảng Nam đang trên đà khai thác có hiệu quả. Hầu như những con đường làng nông thôn đã bê tông hoá khắp nơi; qua rồi cảnh ngập ngụa trong bùn lầy như ngày xưa nữa . Nhiều khu công nghiệp mới mở, thu hút các nhà đầu tư đến quê tôi,  giải quyết nhiều lao động nông nhàn vào đây làm việc, đời sống của họ ngày ổn định, khá hơn. Khi trò chuyện với người bạn cũ cùng làng, anh Đặng Hùng Trận, hiện là phó chủ tịch huyện, anh cho rằng : “ Thay da đổi thịt” ở một làng quê mang nhiều ý nghĩa lắm anh ạ. Sự cải thiện đời sống của người nông dân khác với thị thành, không hề đơn giản. Thực ra, cũng chỉ mới được phần nào thôi, Đại Lộc còn phải nổ lực hơn nữa, thu hút nhiều nguồn đầu tư, tính toán thật hợp lý trong phát triển và hội nhập hiện nay, đặc biệt phải biết vận dụng, thích ứng với thực tế của quê mình để tránh sai lầm trong chiến lược định hướng vì một Đại Lộc đổi mới, đa dạng trong phát triển, đúng với mong đợi của người dân; nó không chỉ là vẻ đẹp bên ngoài mà làm sao để cuộc sống của từng con người thay đổi, tiến bộ và no ấm.</strong></em></p>
<p style="text-align:left;"><em><strong>Bài thơ Làng tôi viết cách đây gần 30 năm, bây giờ đọc lại, hình như đâu đây vẫn còn nghe được lời thì thầm của một người xa quê đang hướng vọng về Làng : Cái làng ấy ra đi cùng tôi / Mà tôi nào hay biết . Chỉ mỗi điều giữa câu thơ tôi viết / Con song quê bóng núi cứ chập chờn. Xưa, tôi sống trong làng / Giờ làng sống trong tôi . Có lẽ, tất cả hoài niệm ấy vẫn còn trong tâm thức mà mỗi khi có dịp trở về, cái Ký ức Làng quê ấy như gợi lên trong tôi biết bao điều mà mỗi đời người đều lặng lẽ mang theo .</strong></em></p>
<p style="text-align:left;"><em><strong>                                                                                                                                                                                                                       Tháng 9 . 2008</strong></em></p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/nguyenngochanh.wordpress.com/337/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/nguyenngochanh.wordpress.com/337/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/nguyenngochanh.wordpress.com/337/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/nguyenngochanh.wordpress.com/337/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/nguyenngochanh.wordpress.com/337/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/nguyenngochanh.wordpress.com/337/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/nguyenngochanh.wordpress.com/337/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/nguyenngochanh.wordpress.com/337/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/nguyenngochanh.wordpress.com/337/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/nguyenngochanh.wordpress.com/337/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/nguyenngochanh.wordpress.com/337/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/nguyenngochanh.wordpress.com/337/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/nguyenngochanh.wordpress.com/337/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/nguyenngochanh.wordpress.com/337/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=nguyenngochanh.wordpress.com&amp;blog=835947&amp;post=337&amp;subd=nguyenngochanh&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://nguyenngochanh.wordpress.com/2008/09/30/ky-%e1%bb%a9c-lang/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>5</slash:comments>
	
		<media:content url="http://1.gravatar.com/avatar/7240834157628dbefccde77caddf8ade?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">nguyenngochanh</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://nguyenngochanh.files.wordpress.com/2008/09/h0384.jpg" medium="image">
			<media:title type="html">h038</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Hai bài thơ viết thời còn đi dạy học</title>
		<link>http://nguyenngochanh.wordpress.com/2007/11/19/hai-bai-th%c6%a1-vi%e1%ba%bft-th%e1%bb%9di-con-di-d%e1%ba%a1y-h%e1%bb%8dc/</link>
		<comments>http://nguyenngochanh.wordpress.com/2007/11/19/hai-bai-th%c6%a1-vi%e1%ba%bft-th%e1%bb%9di-con-di-d%e1%ba%a1y-h%e1%bb%8dc/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 19 Nov 2007 03:29:57 +0000</pubDate>
		<dc:creator>nguyenngochanh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Thơ]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://nguyenngochanh.wordpress.com/2007/11/19/hai-bai-th%c6%a1-vi%e1%ba%bft-th%e1%bb%9di-con-di-d%e1%ba%a1y-h%e1%bb%8dc/</guid>
		<description><![CDATA[Nhân ngày Nhà giáo Việt Nam, Nguyễn Ngọc Hạnh xin tặng các Thầy Cô giáo, các bạn hai bài thơ này; đây cũng là cách tự &#8220;điểm danh&#8221; mình sau bao năm không còn đứng trên bục giảng !   Điểm danh Tôi cầm ngọn lửa trên tay Ngọn lửa âm thầm cháy đỏ Soi cho các em [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=nguyenngochanh.wordpress.com&amp;blog=835947&amp;post=336&amp;subd=nguyenngochanh&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><em><font><font size="1"><span style="font-size:x-small;"></span></font></font></em></p>
<p><em><font><font size="1"><span style="font-size:x-small;">Nhân ngày Nhà giáo Việt Nam, Nguyễn Ngọc Hạnh xin tặng các Thầy Cô giáo, các bạn hai bài thơ này; đây cũng là cách tự &#8220;điểm danh&#8221; mình sau bao năm không còn đứng trên bục giảng !</span><br />
<font size="2"><strong> </strong></font></font></font></em></p>
<p><font><font size="1"><font size="2"><strong>Điểm danh</strong></font></font></font></p>
<p><span style="font-size:x-small;"></span></p>
<p><a href="http://nguyenngochanh.files.wordpress.com/2007/03/hanh41.jpg" title="hanh41.jpg"><em><font size="1"><img border="0" width="266" src="http://nguyenngochanh.files.wordpress.com/2007/03/hanh41.jpg?w=266&#038;h=189" alt="hanh41.jpg" height="189" /></font></em></a><br />
<span style="font-size:x-small;"><em></em></span></p>
<p><span style="font-size:small;"><font size="2">Tôi cầm ngọn lửa trên tay<br />
Ngọn lửa âm thầm cháy đỏ<br />
Soi cho các em để sáng cho mình<br />
</font></span><span style="font-size:small;"><br />
<font size="2">Mỗi giờ đến lớp điểm danh<br />
Thừa một chỗ ngồi thiếu người chia lửa<br />
Đêm về khoảng trống cháy khôn nguôi<br />
</font></span></p>
<p><span style="font-size:small;"><font size="2">Lớp học nào lớp học đời tôi<br />
Vắng một giây thôi sẽ không là tôi nữa<br />
Đâu chỉ các em cả người giữ lửa<br />
Cũng sợ tàn rơi rát bỏng tay mình<br />
</font></span></p>
<p><span style="font-size:small;"><font size="2">Đi qua chưa hết cuộc đời<br />
Nói sao cạn tỏ<br />
Ngọn lửa thức cùng tôi thế đó<br />
Đã bao lần tôi tự điểm danh tôi.</font></span></p>
<p><span style="font-size:small;"><strong><span style="font-size:small;"></span></strong></p>
<p><strong><span style="font-size:small;">Rồi cũng như đời mẹ<br />
</span><br />
</strong><a href="http://nguyenngochanh.vnweblogs.com/gallery/2468/38241-Picture%20004.jpg" id="res_38241"><img border="0" src="http://nguyenngochanh.vnweblogs.com/gallery/2468/previews/38241-Picture%20004.jpg" /></a></p>
<p><font size="1"><span style="font-size:x-small;">Tặng con gái Thu Dung<br />
nhân ngày Nhà giáo Việt Nam ( 20.11.2007)<br />
</span></font></p>
<p><font size="1"><br />
<span style="font-size:small;"><font size="2">Rồi cũng như đời mẹ<br />
Con sẽ lớn lên từ mái trường<br />
Chiếc nôi của thời tấm bé<br />
Khoảng trời xanh vời vợi yêu thương</p>
<p>Ơn như núi, nghĩa như sông<br />
Ai gieo nắm chữ vào lòng<br />
Suốt đời con ghi nhớ</p>
<p>Tâm hồn thơm trang vở<br />
Trong như giòng sông xanh<br />
Lòng Thầy đi qua đằm thắm<br />
Âm thầm năm tháng trôi nhanh<br />
Rồi thôi, chim nhỏ chuyền cành</p>
<p>Rồi cũng như đời mẹ<br />
Con sẽ ra đi từ mái trường<br />
Hàng cây xanh tươi trước ngõ<br />
Bồn chồn lặng lẽ nhớ mong</p>
<p>Con ơi, đừng quên con nhé<br />
Lòng Thầy trăm mến ngàn thương<br />
Chiều nhìn ra cửa lớp<br />
Đôi mắt Thầy tơ vương</p>
<p>Rồi cũng như đời mẹ<br />
Con sẽ về với một mái trường<br />
Giờ đầu con đến lớp<br />
Nghe lòng mình bâng khuâng !</font></span></p>
<p></font> <span style="font-size:x-small;"><em><font size="1"><u>Chú thích ảnh</u> trên:<br />
Trong đêm thơ nhân ngày Nhà giáo VN năm 1980 tại Điện Bàn, ( từ trái qua ), nhà thơ Nguyễn Hàn Chung, hiện ở Mỹ, Hoàng Tư Thiện, đã mất, Nguyễn Ngọc Hạnh, hiện là nhà báo, Nguyễn Minh Hùng ( CVP Sở GD&amp;ĐT Tp Đà Nẵng).</font></em></span></p>
<p></span></p>
<br /><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/categories/nguyenngochanh.wordpress.com/336/" /> <img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/tags/nguyenngochanh.wordpress.com/336/" /> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/nguyenngochanh.wordpress.com/336/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/nguyenngochanh.wordpress.com/336/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/nguyenngochanh.wordpress.com/336/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/nguyenngochanh.wordpress.com/336/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/nguyenngochanh.wordpress.com/336/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/nguyenngochanh.wordpress.com/336/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/nguyenngochanh.wordpress.com/336/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/nguyenngochanh.wordpress.com/336/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/nguyenngochanh.wordpress.com/336/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/nguyenngochanh.wordpress.com/336/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/nguyenngochanh.wordpress.com/336/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/nguyenngochanh.wordpress.com/336/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/nguyenngochanh.wordpress.com/336/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/nguyenngochanh.wordpress.com/336/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=nguyenngochanh.wordpress.com&amp;blog=835947&amp;post=336&amp;subd=nguyenngochanh&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://nguyenngochanh.wordpress.com/2007/11/19/hai-bai-th%c6%a1-vi%e1%ba%bft-th%e1%bb%9di-con-di-d%e1%ba%a1y-h%e1%bb%8dc/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>4</slash:comments>
	
		<media:content url="http://1.gravatar.com/avatar/7240834157628dbefccde77caddf8ade?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">nguyenngochanh</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://nguyenngochanh.files.wordpress.com/2007/03/hanh41.jpg" medium="image">
			<media:title type="html">hanh41.jpg</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://nguyenngochanh.vnweblogs.com/gallery/2468/previews/38241-Picture%20004.jpg" medium="image" />
	</item>
		<item>
		<title>Ba bài thơ về trăng</title>
		<link>http://nguyenngochanh.wordpress.com/2007/09/17/ba-bai-th%c6%a1-v%e1%bb%81-trang/</link>
		<comments>http://nguyenngochanh.wordpress.com/2007/09/17/ba-bai-th%c6%a1-v%e1%bb%81-trang/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 17 Sep 2007 08:59:01 +0000</pubDate>
		<dc:creator>nguyenngochanh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Thơ]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://nguyenngochanh.wordpress.com/2007/09/17/ba-bai-th%c6%a1-v%e1%bb%81-trang/</guid>
		<description><![CDATA[Bóng trăng Vầng trăng hư ảo trong chiều Dạt trôi và dạt trôi nhiều dạt trôi Hoàng hôn ngậm cỏ cùng tôi Bóng trăng xa có ngậm nguì bóng ai Nuí ngồi đợi đến tinh mai Tôi ngồi một bóng bên ngoài trùng khơi Bóng trăng cùng với bóng tôi Khuất trong bóng nuí gặp [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=nguyenngochanh.wordpress.com&amp;blog=835947&amp;post=333&amp;subd=nguyenngochanh&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong><span style="font-size:medium;"></span></strong></p>
<p><strong><span style="font-size:medium;"></span></strong></p>
<p><strong><span style="font-size:medium;"><font size="3">Bóng trăng</font></span></strong></p>
<p><strong><span style="font-size:medium;"></span></strong></p>
<p><strong><span style="font-size:medium;"></span></strong><em><span style="font-size:small;"><font size="2">Vầng trăng hư ảo trong chiều<br />
Dạt trôi và dạt trôi nhiều dạt trôi<br />
Hoàng hôn ngậm cỏ cùng tôi<br />
Bóng trăng xa có ngậm nguì bóng ai</font></span></em></p>
<p><em><span style="font-size:small;"><font size="2">Nuí ngồi đợi đến tinh mai<br />
Tôi ngồi một bóng bên ngoài trùng khơi<br />
Bóng trăng cùng với bóng tôi<br />
Khuất trong bóng nuí gặp lời cổ nhân.</font></span></em></p>
<p><em><span style="font-size:small;"></span></em></p>
<p><em><span style="font-size:small;"></span></em></p>
<p><em><span style="font-size:small;"></span></em></p>
<p><em><span style="font-size:small;"></span></em></p>
<p><strong><span style="font-size:medium;"></span></strong></p>
<p><strong><span style="font-size:medium;"><font size="3">Dưới trăng</font></span></strong></p>
<p><strong><span style="font-size:medium;"></span></strong></p>
<p><span style="font-size:small;"></span></p>
<p><strong><span style="font-size:small;"></span></strong></p>
<p><em><span style="font-size:small;"><font size="2">Vầng trăng đầu tháng xa xôi<br />
Dưới trăng cây cỏ cùng tôi sững sờ<br />
Vẫn là cổ tích hoang sơ<br />
Vẫn trăng, trăng cuả bây giờ đó thôi</font></span></em></p>
<p><span style="font-size:small;"><font size="2">Vầng trăng ai xẻ làm đôi<br />
</font></span><em><span style="font-size:small;"><font size="2">Câu thơ hao khuyết một thời còn đây<br />
Lâu rồi đâu dễ ai hay<br />
Trăng non trăng vẫn còn đầy vầng trăng.</font></span></em></p>
<p><em><font size="2"><img border="0" width="94" src="http://nguyenngochanh.files.wordpress.com/2007/03/hanh28.thumbnail.jpg?w=94&#038;h=121" alt="hanh28.jpg" height="121" /></font></em>   </p>
<p>Đêm trăng bên mộ Hàn Mặc Tử</p>
<p><strong><span style="font-size:medium;"><font size="3">Bay mất ánh trăng</font></span></strong></p>
<p><strong><span style="font-size:x-small;"></span></strong></p>
<p><strong><span style="font-size:x-small;"></span></strong></p>
<p><em><span style="font-size:small;"><font size="2">Khi ánh trăng sắ</font></span></em><em><span style="font-size:small;"><font size="2">p tan ra trong đêm nguyệt thực<br />
Bầy chim ngủ yên trên cành cũng hối tiếc, bay đi<br />
Bay về phía bầu trờI vô định, bay về đâu trong đêm mịt mù!<br />
Mùi hoa sữa sau vườn cũng bay đi, bay mất ánh trăng<br />
Một chút tàn phai còn lại với mình tôi, giá lạnh</font></span></em></p>
<p><em><span style="font-size:small;"><font size="2">Giấc ngủ vẫn từng đêm chập chờn, không còn mơ thấy gì<br />
Không còn biết ai đã đạp vào cơn mơ hạnh phúc<br />
Đêm cứ thế tan ra, ngày cứ thế trôi qua, tẻ nhạt<br />
Ánh trăng ngày xưa từ đó cũng tan dần…</font></span></em></p>
<p><em><span style="font-size:small;"><font size="2">Khi ngồi nhớ, lại quên ngày mong nhớ<br />
Khi nỗi buồn lấn hết những ngày vui<br />
Không còn biết tiếng chim lạc bầy kêu khản giọng<br />
Bay về đâu khi trăng vỡ tan rồi</font></span></em></p>
<p><em><span style="font-size:small;"><font size="2">Khi em cầm ngọn gió cuối thu<br />
Chiếc lá vàng rơi vào bài thơ tình phai nhạt<br />
Em đừng chạm hồn tôi, một nỗi niềm ẩn khuất<br />
Đâu phải là nơi dừng chân mà chỗ cuối của con đường</font></span></em></p>
<p><em><span style="font-size:small;"><font size="2">Xin cũng đừng bội ước với dòng sông<br />
Nơi ấy vẫn là nơi em đến<br />
Vẫn là suối nguồn chảy ra biển lớn<br />
Là bến sông xưa em neo đậu mưa chiều</font></span></em></p>
<p><em><span style="font-size:small;"><font size="2">Xin đừng vấp tiếng chim kêu<br />
Vỡ tan giai điệu mùa thu mượt mà trong trẻo<br />
Đừng để khi trở về nơi vườn hương cũ<br />
Tiếng chim lạ rồi, mất giọng thơ xưa.</font></span></em></p>
<br /><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/categories/nguyenngochanh.wordpress.com/333/" /> <img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/tags/nguyenngochanh.wordpress.com/333/" /> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/nguyenngochanh.wordpress.com/333/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/nguyenngochanh.wordpress.com/333/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/nguyenngochanh.wordpress.com/333/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/nguyenngochanh.wordpress.com/333/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/nguyenngochanh.wordpress.com/333/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/nguyenngochanh.wordpress.com/333/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/nguyenngochanh.wordpress.com/333/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/nguyenngochanh.wordpress.com/333/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/nguyenngochanh.wordpress.com/333/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/nguyenngochanh.wordpress.com/333/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/nguyenngochanh.wordpress.com/333/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/nguyenngochanh.wordpress.com/333/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/nguyenngochanh.wordpress.com/333/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/nguyenngochanh.wordpress.com/333/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=nguyenngochanh.wordpress.com&amp;blog=835947&amp;post=333&amp;subd=nguyenngochanh&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://nguyenngochanh.wordpress.com/2007/09/17/ba-bai-th%c6%a1-v%e1%bb%81-trang/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>11</slash:comments>
	
		<media:content url="http://1.gravatar.com/avatar/7240834157628dbefccde77caddf8ade?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">nguyenngochanh</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://nguyenngochanh.files.wordpress.com/2007/03/hanh28.thumbnail.jpg" medium="image">
			<media:title type="html">hanh28.jpg</media:title>
		</media:content>
	</item>
	</channel>
</rss>
